Tối qua mình mới ra rạp gần nhà xem The Drama về. Nhìn chung thì đây không hẳn là một phim “hay điên đảo” khiến mình không muốn rời khỏi rạp nhưng mình vẫn muốn viết đôi dòng về bộ phim này. Mình đi xem phim một mình, nên mình cũng không hiểu cảm giác của các cặp đôi khi xem phim sẽ ra sao, chỉ biết đám bạn đi cùng nhay ngồi ghế sau mình cười hô hố một đám từ lúc phim bắt đầu đến khi kết thúc dù đây không phải phim hài. The Drama là một bộ phim rất thật, dù cái câu “tất cả chỉ là giả định” được lặp đi lặp lại rất nhiều lần trong phim.

Tóm tắt nội dung phim The Drama (2026)

Cảnh báo Spoiler: Như mọi lần review phim của mình thì mình có thể không những tiết lộ nội dung mà còn đi sâu vào chi tiết phim và đánh giá theo cảm nhận của mình. Điều đó có thể ảnh hưởng đến trải nghiệm cũng như cảm nhận của bạn về bộ phim. Bởi vậy, nếu bạn không phiền điều đó thì hãy đọc tiếp nhé.

The Drama kể về một cặp đôi Charlies (Robert Pattinson thủ vai) và Emma (Zendaya) thủ vai. Một điều nho nhỏ về Robert Pattinson, dù mình không phải fan của anh ấy nhưng sau bao năm tháng, guu của mình đã thay đổi nhưng anh ấy cũng thay đổi để lúc nào cũng chuẩn guu của mình. Hồi cấp 2, cấp 3 thì mình thích thư sinh kiểu Cedrick trong Harry Potter, lên đại học thì lại thích kiểu lãng tử, ngầu ngầu trong Chạng Vạng và đến bây giờ anh nhìn bụi bụi, không chỉn chu lắm nhưng mình vẫn thích guu này (Mình đang nói về ngoại hình, không phải về tính cách nhân vật trong phim). Trong thời gian chuẩn bị đám cưới, cặp đôi cũng nhớ lại về khoảng thời gian từ khi gặp nhau, hẹn hò để viết bài phát biểu của cô dâu, chú rể trong đám cưới. Trong một cuộc trờ chuyện giống như bữa ăn thử tại địa điểm cặp đôi chọn để tổ chức lễ cưới, 4 người bao gồm cặp đôi sắp cưới và vợ chồng người bạn thân hỏi về “Điều tồi tệ nhất mà bạn từng làm là gì?”. Từng người một kể những điều “dại dột” họ làm khi còn trẻ. Đến lượt Emma, cô nói rằng khi cô 15 tuổi cô từng chuẩn bị súng và chuẩn bị mang đến trường. Sau câu chuyện này, cái nhìn của mọi người về Emma thay đổi, trong đó có cả Charlies. Charlies trở nên sợ người mình sắp cưới, lo lắng, suy nghĩ, thậm chí không thể gần gũi vợ mình. Nhưng cuối cùng đám cưới vẫn được tổ chức.

Một tình yêu thiếu sự chấp nhận

Điều khiến mình để ý và suy nghĩ nhiều nhất sau khi xem phim đó chính là tình yêu mà cặp đôi sắp cưới dành cho nhau. Và mình cũng tự hỏi, liệu tình cảm họ dành cho nhau liệu có đủ để được gọi là “tình yêu”?

Dạo này mình đang học lại ý nghĩa của những lá bài Tarot và buổi sáng mình đã học đến lá bài Ten of Cups.  Ten of Cups mô tả một gia đình đang đắm mình trong ánh nắng của một ngày đẹp trời. Bên trên chúng là một cầu vồng được tô điểm bởi mười chiếc cốc, tượng trưng cho những phước lành và phần thưởng. Người mẹ và người cha đứng quay lưng về phía chúng ta, vòng tay ôm nhau trong tình yêu thương và hòa thuận. Họ giơ tay lên như để cảm ơn tất cả những gì họ đã được ban tặng. Xa hơn ở phía sau, hai đứa trẻ đang chơi đùa. Họ đang nhảy xung quanh thích thú như thể họ đang kỷ niệm một ngày tươi đẹp cùng nhau. Môi trường xung quanh cho chúng ta biết rằng gia đình rõ ràng đang sống trong một cuộc sống phong phú: sông chảy, cây ba mọc, và không có một đám mây trên bầu trời. 10 cốc là điểm cuối cùng hoàn thành của một hành trình cảm xúc, nơi cả gia đình cùng nhau chia sẻ, hòa hợp trong một không gia chung. Tuy vậy, để có sự hóa hợp đó, cặp đôi không chỉ cần sự thấu hiểu mà còn phải chấp nhận sự khác biệt của đối phương. Giống như hình ảnh của cầu vòng 7 sắc trong lá bài, 7 màu sắc, 7 cá tính nhưng khi hợp lại sẽ tạo thành một bức tranh đẹp đẽ. Để có thể chấp nhận sự khác biệt đó, người ta cần rất nhiều sự bao dung, và cả sự chập nhận yêu và được yêu bởi người mình chọn gắn bó cả cuộc đời.

Tự nhiên lúc xem The Drama, thông điệp này hiện lên trong đầu mình. Mình tự hỏi liệu cặp đôi này đang cố gắng chuẩn bị cho một đám cưới hoàn hảo, nơi không còn được phép có một sai sót nào, Emma sẵn sàng đuổi việc wedding planner khi tình cờ bắt gặp cô làm điều không đúng trên phố, họ chuẩn bị cho kịch bản của từng bức ảnh cần chụp, tập khiêu vũ… Tất cả sẵn sàng, chỉ trừ có sự thấu hiểu, bao dung, chấp nhận và tình yêu họ dành cho nhau.

Tình yêu đến từ những điều đẹp đẽ mà chúng ta muốn người khác nhìn thấy

Charlies quen Emma trong một quán cà phê, khi thấy cô đang đọc một cuốn sách. Anh cố tình xem bìa cuốn sách, lên Goodreads đọc review sách, để có nội dung ra nói chuyện với Emma rằng anh cũng rất thích cuốn sách này. Đó là một tình huống rất dễ thương, bạn sẽ thấy buồn cười vì sự vụng về của anh chàng bạn gặp (anh ấy đẹp trai nữa), thì sao có thể không sa vào lưới tình được nhỉ. Nhưng càng đi sâu vào những góc khuất, khi chúng ta phải trải lòng, hỏi về lý do tại sao chúng ta yêu, và chúng ta quyết định gắn bó, họ lại chẳng thể nói được, để rồi mình nhận ra, mối quan hệ của họ được bọc đường (sugar coating), chỉ show ra những điều mà mình muốn người khác thấy. Điều này nghiêm trọng đến nỗi, họ không những giữ hình ảnh với bạn bè bên ngoài, mà còn giữ hình ảnh, không mở lòng với nhau.

Emma gặp những điều tồi tệ khi còn nhỏ, cô chứng kiến bạn mình bị tai nạn xe và chết. Khi đi học, Emma bị cô lập, thậm chí bị bắt nạt. Một đứa trẻ khi ấy, thấy cầm súng là ngầu nên đã tập lắp ráp, sử dụng súng. Emma bị điếc một bên tai do tập súng. Và cô chuẩn bị mang súng đến trường. Tuy nhiên, ngày hôm đó, có một người khác đã làm điều tồi tệ trước, khiến 2 người bạn trong trường thiệt mạng. Khi cả trường đều sợ hãi, lần đầu tiên Emma mới nhận được sự chia sẻ từ các bạn. Từ sự chia sẻ và được chấp nhận trong cộng đồng đó mà cô đã từ bỏ việc chơi súng của mình. Chứng kiến bạn mình qua đời, bị bắt nạt, cô lập trong trường là điều tồi tệ với một đứa trẻ và hẳn nó là một phần tổn thương rất lớn với Emma. Nhưng cô đã không thể chia sẻ điều đó cho chồng sắp cưới của mình một cách chân thành mà chỉ nói ra khi đã uống say và lờ lời. Ở đây, Emma giống như một kẻ bất hảo, cố tình che giấu quá khứ đẻ tẩy trắng.

Charlies là mối tình đầu của Emma, First love & First Crush, khi gặp anh cô 28 tuổi. Điều này có nghĩa Emma không có kinh nghiệm tình trường, hay một mối quan hệ gần gũi nào để có thể mở lòng. Nhưng cách Charlies đón nhận thông tin đó lại là nguồn cơn cho mọi rắc rối về sau. Câu đầu tiên anh hỏi cô “Tại sao em lại nói ra điều đó?”. Rồi anh bắt đầu sợ hãi. Charlies nhớ lại mọi lúc Emma nổi cáu, và có thiên hướng bạo lực, để rồi anh xóa dòng “You are the kindest person I met” mà anh đã định viết trong bản nháp lời phát biểu của mình. Và xóa hết những lời hay ý đẹp về cô mà anh đã từng viết. Khi trang giấy trống trơn, mình hiểu, tình cảm của Charlies dành cho Emma đã chẳng còn gì. Nhưng câu chuyện này vụn vỡ không hẳn vì Emma đã giấu mà cũng vì Charlies không thể lắng nghe, không thể chấp nhận quá khứ của vợ mình, dù cô chỉ “có ý định” chứ chưa hề làm điều gì tồi tệ.

Sự cở mở trong tình yêu và sự thành thật với chính mình

Đến đoạn này, mình lại nhớ đến một người bạn của mình, bạn ấy có một hoạt động dành cho các cặp đôi mở lòng và chia sẻ với nhau. Mình nhớ bạn ấy từng nói với mình rằng, có rất nhiều cặp đôi sau khi sống với nhau rất lâu, đây là lần đầu tiên họ có thể mở lòng với nhau. Khi bạn hẹn hò, mà những câu chuyện mới chỉ dừng lại ở một nơi dễ chịu để hỏi “Hôm nay ăn gì, làm gì, thích gì, yêu ai, ghét ai” bạn sẽ chưa thể chạm đến góc sâu nhất và thậm chí tối tăm nhất của đối phương để thực sự thấu hiểu họ. Chẳng phải chúng ta luôn diện những bộ cánh đẹp nhất cho buổi hẹn hò, dùng những “thủ thuật” khiến mình chảnh nhất, khó đoán nhất hòng thao túng đối Phương, để rồi họ hàng bạn sẽ tự hào bạn “đã lừa thành công một người”. Không hiểu dạo này mọi người còn nghe người lớn nói kiểu đó không, nhưng mỗi lần nghe mình nghe chuyện đó hay mấy cái trò làm giá, “thao túng tâm lý” mình rất ghét. Chúng ta luôn muốn show ra phần đẹp nhất mà quên mất rằng con người chúng ta thực sự yêu là ai, và con người thực sự người kia yêu là ai? Đôi khi chúng ta cố gắng diễn, để yêu chính vai diễn đó, một ảo ảnh không có thật. Bạn hẹn hò với một bạch mã hoàng tử trong nhà hàng sang trọng, nhưng bạn sẽ cưới một ông rũ rưỡi sau một ngày làm việc dài đứng trong căn bếp đầy mùi mắm và dầu mỡ (Anh ấy ở trong đó còn đỡ ấy chứ anh ấy đi pickleball để bạn trong đó một mình thì mới ra vấn đề).  Bạn mình nói rằng, cần một không gian, hay một hoàn cảnh để mọi người có thể bộc lộ mình bản thân một cách tự nhiên, không có sự sắp đặt hay chuẩn bị. Ví dụ, đi leo núi để xem liệu người đó có phải người đó sẽ như thế nào khi đối diện với khó khăn và mệt mỏi. Cố gắng khám phá những điều sâu sắc hơn, nhưng điều này chỉ có tác dụng khi bạn cũng sẵn sàng khám phá góc tối của chính bản thân mình.

Nhìn lại, chuyện tình của Emma và Charlies là một vai diễn. Khi Charlies phát biểu trong đám cưới, ngay sau khi, anh không có sự chuẩn bị vì bài diễn văn đã xóa, bằng con người thật vừa vừa bị khui ra chuyện “tòm tem” với trợ lý lúc yếu lòng, đối diện với Emma, người mà anh đã biết hết chuyện quá khứ của anh, anh chẳng biết nói gì, ngoài chuyện họ gặp nhau, vui vẻ chăn gối thế nào, chẳng còn một từ hoa mỹ nào, lúc này cái vỏ bọc đường mới tan chảy để lại một sự thật cay đắng mà anh đã cố nuốt cho trôi nhưng không thể nuốt nổi. Sau khi biết chuyện, dù sợ hãi, nhưng Charlies vẫn cố gắng để đám cưới diễn ra. Thay vì chia sẻ với vợ, người lẽ ra phải là người anh tin tưởng nhất, nhưng anh sợ và né tránh. Họ vẫn chuẩn bị hoa, vẫn lên kịch bản chụp ảnh, kiểm tra nhà hàng, dù có bất ổn đến nỗi bật khốc trước mặt trợ lý và suýt ngoại tình, họ vẫn để đám cưới diễn ra. Vai diễn này họ vẫn cần phải diễn cho thật hoàn hoả. Có một câu thoại trong phim, khi cả hai người đi học khiêu vũ cho đám cưới “It’s performative by nature”. Emma không thích điệu nhảy đó, Charlies thì kiểu “thế nào cũng được”. Cô muốn một bài hát sôi động hơn, và chán ghét sự cứng nhắc của cô giáo dạy nhảy. Họ không thể show ra cho mọi người thấy một cặp đôi bất ổn. Bởi thế mà họ cứ tiếp tục diễn. Khi Charlies nói chuyện với 2 người bạn đã nghe chuyện quá khứ của Emma, anh cũng không bảo vệ cô, hoặc chỉ đang bảo vệ bằng những lý lẽ yếu ớt. Cả câu chuyện, tình yêu giữa họ chẳng có một khó khăn nào, không có người thứ 3, không phải lo về yêu xa, hay tài chính. Họ chỉ có một khó khăn lớn nhất đó là “hiểu và chấp nhận nhau”. Họ đã đi gần đến đích của một câu chuyện tình là đám cưới trong mơ nhưng bởi không vượt qua được thử thách này, họ không thể đến được lá bài 10 of cups mà thay vào đó lại là 10 of swords, làm đau chính mình và đau cả người kia.

Quá khứ – sự phán xét, chôn vùi, viết lại hay đối mặt

Có một thói quen của Emma từ giữa đến cuối phim là cô thường nói chuyện như hai người mới gặp lần đầu, hỏi tên, chuyện gì đã xảy ra với anh. Ở đây mình hiểu rằng, Emma luôn muốn viết lại quá khứ, cô tin rằng câu chuyện có thể xóa đi. Charlies đang giận, cô có thể làm như chưa có chuyện gì xảy ra, họ làm quen lại, gặp nhau như 2 người mới quen chưa từng có tổn thương hay cãi vã. Dù đay theo mình không phải cách giải quyết hiệu quả, giống Charlies, Emma cũng trốn tránh và che giấu thay vì đối mặt và chấp nhận.

Đôi khi câu nói “không có đúng hay sai” lại là gốc rễ của một tiêu chuẩn kép. Câu chuyện tồi tệ mà Charlies chia sẻ trong cuộc hội thoại 4 người, đó là khi học trung học anh đã tham gia bắt nạt một người khiến cậu ta phải chuyển trường. Khi so sánh câu chuyện của Charlies và của Emma, họ cũng 14, 15 tuổi, còn rất trẻ để có những suy nghĩ và hành động bồng bột. Nhưng xét về hậu quả, Charlies khiến người một người bạn phải chuyển trường, còn Emma chỉ nghĩ chưa làm gì cả. Cô bạn Rachel trong câu chuyện cũng không kém cạnh khi cô cũng “suýt” làm anh hàng xóm “bay màu”. Nhưng hành động của Charlies và Rachel dễ dàng được biện minh bằng “Khi đó bạn còn quá trẻ” để được tha thứ, còn Emma thì không. Đoạn này mà woke hóa thì lại bảo phân biệt chủng tộc vì Emma là người da màu. Điều mình muốn nói ở đây là chúng ta luôn dễ dàng bỏ qua lỗi lầm của mình, biện minh cho hành động của mình nhưng khó để tha thứ, chấp nhận người khác.

Ai cũng có thể diễn nhưng không phải ai cũng có thể mở lòng

Có một giả thuyết là câu chuyện của bắt nạt của Charlies là anh bịa ra trong cuộc trò chuyện vì sợ bị cho là nhạt nhẽo. Không ai biết điều đó có thật hay không, cũng chẳng ai kiếm chứng, bởi mọi lỗi lầm, mọi gạch đá sau đó đều ném hết vào Emma, cô cũng không có nhiều cơ hội để giải thích, hay thậm chí được yếu đuối để tìm kiếm sự cảm thông. Những diễn biến chủ yếu xoay quanh Charlies. Charlies tiếp tục hỏi cô trợ lý của anh về điều tồi tệ nhất mà cô đã từng làm, cô kể chuyện cô ngoại tình với bạn thân của bạn trai khoảng 3 năm trước. Nếu giả thuyết này là thật thì anh ấy không phải là người tiêu chuẩn kép mà là người che giấu quá nhiều. Anh ấy mang một áp lực quá lớn luôn phải giữ hình ảnh hoàn hảo. Chi tiết Charlies suýt ngoại tình với trợ lý, nhanh như chớp, nhưng cái lúc anh dừng lại, một lần nữa mình hiểu “Ngoại tình không phải là sơ suất, hay lỗi lầm, đó là sự lựa chọn”. Ít nhất trong hoàn cảnh này, Charlies chọn đúng, nhưng mà vẫn gây ra hậu quả. Đến cuối phim, khi về nhà không thấy Emma, Charlies mở bài hát mà Emma muốn nhảy trong đám cưới, bài hát từng bị cô giáo khiêu vũ nói không phù hợp. Bát hát vang lên như cách Charlies chấp nhận sự thật về con người thật và mối quan hệ của mình, nhưng phim có cái kết mở, không rõ họ sẽ đi tiếp hay dừng lại, đối mặt và xóa đi quá khứ.

Mình cũng tự hỏi “Điều tồi tệ nhất mình từng làm là gì?” nếu ở trong hoàn cảnh đó, khi các bạn luôn có một câu chuyện thú vị để kể, mình nên kể gì để không bị cho là nhạt nhẽo, mà cũng không bị đánh giá như Emma, và cũng không phải cố đóng vai “thiên thần” chưa từng làm gì xấu.  Ngay sau đó, chả hiểu sao mình nghĩ ngay đến ChatGPT. Câu này ChatGPT có trả lời được không? Chat GPT có thể giúp Charlies viết diễn văn đám cưới, nhưng không thể giúp Emma viết lại quá khứ của mình. Rồi khi đó mình nhận ra, có nhiều câu hỏi rất khó mà để hiểu về bản thân, để chấp nhận bản thân mà mình phải tự đi tìm câu trả lời, ChatGPT không thể giúp được. Nhưng nếu không thể trải lời được, mình cũng không hiểu hết bản thân mình thì làm sao người khác của thể thấu hiểu đây? Hay điều tồi tệ nhất mình từng làm là “Không thành thực với bản thân mà cố diễn một vai để được công nhận”? Nhưng có lẽ điều tử tế nhất mình từng làm cũng là thành thật với chính mình.

Mỗi lần trả bài Tarot về tình yêu, mình thường đặt câu hỏi về kỳ vọng của người hỏi về mối quan hệ. Bài thường lên sẽ có 3 kiểu: Kiểu thứ nhất mong muốn một tình yêu định mệnh, sắp đặt ý trời. Kiểu thứ 2, thực tế hơn, muốn tận hưởng sự đủ đầy cả về tình cảm lẫn vật chất. Nhưng kiểu thứ 3 mới là kiểu mình ngưỡng mộ nhất đó là họ hi vọng dù khó khăn, nghèo đói, hai người cũng có thể cùng nhau vượt qua. Nhiều người cho rằng, kiểu thứ 2 mới là thực tế, thời nào còn đòi một mái nhà tranh 2 trái tim vàng, nhưng cuộc sống này liệu bạn có dám chắc lúc nào chúng ta cũng có thể vui vẻ và đủ đầy về vật chất, nhất là khi giờ vẫn còn đang bắt đầu sự nghiệp. Đoạn này thì mỗi người một quan điểm, chẳng muốn tranh luận, hoặc phó mặc luôn cho số phận như kiểu 1.

Người xưa có câu, yêu nhau yêu cả đường đi. Với mình, mình mong có thể gặp được ai đó yêu cả nhữn điều không hoàn hảo của bản thân, chấp nhận quá khứ từng làm những điều ngu độn (dù mình cũng chưa biết trả lời câu hỏi trên thế nào đâu), hay đơn giản, mình cần một người cho mình cảm giác an toàn để mọi tế bào trong cơ thể không còn phải sợ hãi, phòng thủ, mà sắn sàng chia sẻ và mở lòng. Và mình cũng đang học cách mở lòng, chấp nhận và yêu thương cả những điều không hoàn hào của người khác. Vì mình tin, không phải kim cương, khăn voan trắng hay nến và hoa mà chỉ có sợ thấu hiểu, mở lòng và chập nhận ấy, ta mới sẵn sàng để nói tiếng yêu thật lòng.


Cám ơn bạn đã đọc đến đây. Nếu bạn thấy thú vị và bổ ích hãy chia sẻ với bạn bè và đừng quên theo dõi qua Email để không bỏ lỡ những bài viết mới trên Blog. Bạn có thể để lại bình luận để cho mình biết nội dung nào bạn đang quan tâm, cũng như để lại email để mình gửi cho bạn những tài liệu hữu ích.

Theo dõi để nhận Newsletters

Theo dõi Fanpage để nhanh chóng cập nhật bài viết và chia sẻ mới nhất: https://www.facebook.com/Violetstoryblog