NỘI DUNG BÀI VIẾT
Nước Anh vào những ngày hoa thủy tiên vàng nở rực ở góc phố, nhưng cái lạnh vẫn còn vương vấn. Hoa đào vẫn chưa kịp nở hồng rực, như thể mùa đông còn chần chừ chưa muốn rời đi, còn mùa xuân thì đã đứng trước cửa nhưng vẫn e ấp. Không hiểu vì sao, từ khi sang Anh, cứ đến khoảng thời gian này trong năm, tôi lại luôn có một lý do nào đó để cảm thấy áp lực, mệt mỏi và buồn chán. Dường như dù có cố gắng giữ tâm trạng lạc quan đến đâu, tôi cũng sẽ phải khóc một lần, hoặc bằng cách nào đó, những người xung quanh – vô tình hay cố ý – cũng khiến tôi buồn. Hoàn thành xong một báo cáo, tôi thấy trên vai mình như hạ xuống một gánh nặng. Tôi nhì thấy trong Calendar mình đã note từ bao giờ là dành 3 ngày cuối tuần đi Conwy, nhưng tuần đó bận quá, tôi lại lùi lại. Đến một ngày, điều gì đó trong tôi nói rằng, tôi cần chuyến đi này, cần một khoảng thời gian để sắp xếp lại đống hỗn độn trong mình. Như thường lệ, tôi nhìn trên Google Map những điểm đến xung quanh Conwy, lên lịch trình, quyết định mình sẽ đi 4 ngày, đặt vé tàu và đặt khách sạn.
Tôi nhận thấy mình đã rất may mắn khi đặt khách sạn và đặt vé tàu cho chuyến đi. Tôi dự định đi 4 lâu đài là Conwy Castle, Gwrych Castle, Beaumaris Castle và Caernarfon Castle, những lâu đài nằm rải rác phía Bắc xừ Wales. Khi mà định thanh toán vé tàu, chả hiểu sao, thanh toán bị lỗi. Khi out ra, tự nhiên thấy giá chuyến tàu tôi định đật giảm luôn 10 bảng. Khi đặt khách sạn cũng tương tự, app booking.com liên tục báo thẻ của tôi không dùng được, tôi hủy booking, sang Expedia đặ còn được cái voucher giảm 15% mà lại có ăn sáng miễn phí. Và tất cả những ngày ở North Wales những điều may mắn đều đến với tôi như thế.
Vua Edward I và những lâu đài miền bắc xứ Wales
Thực ra tôi không phải người am hiểu lịch sử hay chủ động đọc những thông tin về lịch sử. Chỉ là tôi thích những lâu đài, thích những chuyến đi như dẫn tôi vào thế giới của những bộ phim và những cuốn sách, và cứ thế những câu chuyện lịch sử Trung Cổ nước Anh đi vào trong vùng hiểu biết của tôi. Những chuyến đi không chỉ cho tôi dành một khoảng thời gian cho riêng mình, mà còn để học hỏi thêm những kiến thức mới. Và khi đã bước vào chuyến đi này, tôi mới nhận ra mình đang bước vào chuyến hành trình tham quan hệ thống những lâu đài được xây dựng bởi vua Edward I.
Vua Edward I của Anh (1239–1307), còn được gọi là Edward Longshanks, là một trong những vị vua nổi bật của nước Anh thời Trung cổ. Ông trị vì từ năm 1272 đến 1307 và được biết đến với việc củng cố quyền lực hoàng gia, cải cách luật pháp và đặc biệt là chinh phục xứ Wales. Trong những năm 1277–1283, Edward I tiến hành các chiến dịch quân sự chống lại các hoàng tử xứ Wales, đặc biệt là Llywelyn ap Gruffudd. Sau khi đánh bại lực lượng Wales, ông sáp nhập vùng này vào vương quốc Anh. Năm 1301, Edward I phong con trai mình là Edward of Caernarfon làm Prince of Wales, để thể hiện rằng người thừa kế ngai vàng Anh cũng là người cai trị Wales. Từ đó danh hiệu này được dùng cho người thừa kế ngai vàng của nước Anh. Truyền thống này vẫn tiếp tục cho đến ngày nay. Đọc được giai đoạn lịch sử này, mình thấy thú vị bởi mình vừa học về một trong những giai đoạn lịch sử quan trọng nhất của lịch sử nước Anh.
Để kiểm soát lãnh thổ mới chinh phục, Edward I cho xây dựng một hệ thống lâu đài kiên cố ở miền Bắc xứ Wales bao gồm Caernarfon, Conwy, Harlech và Beaumaris. Những lâu đài này không chỉ là pháo đài quân sự mà còn là biểu tượng quyền lực của vương quyền Anh. Ngày nay, các lâu đài này được gọi chung là “Castles and Town Walls of King Edward in Gwynedd” và đã được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới.
Trong chuyến đi này tôi chỉ tham quan 3/ 4 lâu đài của vua Edward I là Caernarfon, Conwy, và Beaumaris, còn lâu đài Harlech khá xa, đành để dành cho chuyến đi sau. Có lẽ chuyến đi sau tôi sẽ đến vườn quốc gia Snowdonia và thăm Harlech. Một lâu đài khác ở gần Conwy là Gwrych Castle được xâu dựng bởi địa chủ giàu có từ thế kỳ 19. Như đã giải thích ở trong bài “Những dinh thự quanh Grantham” thì Gwrych Castle không phải lâu đài mà là dinh thự, nhà quý tộc (stately home) được xây dựng bởi những địa chủ, quý tộc giàu có nhưng Gwrych Castle bị bỏ hoang thời gian dài, nên công trình xuống cấp, hoang tàn y như một lâu đài.
Mưa và lạnh
Chiều thứ 5, tôi cố gắng làm phần việc nhiều nhất có thể dù biết mình sẽ không thể hoàn thành. Cả tuần trời mưa phùn và lạnh, minhg vẫn mặc chiếc áo phao dày ấm nhất mà mình có. Đi học về chạy qua Lidle mua rau và tiện mua mấy cái bánh ăn cho sáng mai và tôi về nhà xếp đồ. Harry hỏi tôi có thấy háo hức cho chuyến đi này không. Thực sự tôi chẳng háo hức gì. Tôi chỉ thấy bận, và muốn làm việc cho xong. Và tôi nhận ra, càng ít kỳ vọng cho tương lai, tôi sẽ có nhiều thời gian và tâm trí hơn để dành cho hiện tại, và sẽ tránh những thất vọng khi mọi thứ không như kỳ vọng xảy đến. Tôi lên tàu đến Bắc Wales mà chẳng kỳ vọng gì, chỉ muốn những ngày yên tĩnh, và ngủ ngon.
Sáng tôi rời nhà, trời lại mưa, ra đến bến tàu tôi mới nhận ra có lẽ chiếc áo khoác mình mặc không đủ ấm, rồi lại nhớ ra mình quên găng tay, quên ô, quên rất nhiều thứ. Tàu từ Nottingham chuyển tiếp ở Manchester trước khi tới Llandudno Junction. Nhà ga Manchester đông đúc khiến những chuyến tàu bị delay, nhưng tôi vẫn nối chuyến kịp. Đứng ở Manchester, tôi run cầm cập vì lạnh. Đi chơi 4 ngày, tôi chỉ mang 1 vali khá rỗng. Bộ quàn áo tôi mặc trên người chiếc áo khoác, quần bò, áo len và đôi giày tôi sẽ mặc lại cả 4 ngày. Khi nhìn thấy mình qua những cửa kính trong cửa hàng tôi thấy mình thật luộm thuộm, khi chiếc quần bò ống rộng quá dài so với, tôi trùm mũ áo lên vì mưa. Tôi còn nhớ hồi ở Sheffield, cũng chiếc áo khoác và chiếc quần bò ông rộng kéo vali ngồi trên phố có người còn tưởng tôi vô gia cư cơ đấy. Nhưng không sao cả, đây là bộ quần áo đủ thoái mái để tôi có thể chạy tàu, cháy xe bus và leo lên những bậc thang gồ ghề hay thảm cỏ ướt nhẹp trong lâu đài sau cơn mưa.
Thị trấn Conwy
Tôi đến Conwy vào một ngày mưa, và có vẻ dự báo thời tiết cho những ngày tới cũng vẫn là mưa – ở Anh mà, mưa cả tuần là chuyện rất bình thường. Xuống Llandudno Junction, chuyến xe bus 19 đưa tôi sang bên kia bờ sông Conwy tới thị trấn Conwy. Ngồi trên xe bus thấy lâu đài cùng cây cầu đẹp xúc động. Tôi vui vì sau hành trình dài, mưa và lạnh, cuối cùng tôi cũng đến Conwy.
Tôi ở một quán trọ ngay cạnh lâu đài, đối diện bến tàu. Sau khi vào khách sạn gửi hành lý, tôi đi ra trung tâm thị trấn để tham quan lâu đài Conwy và tiện tìm mua một đôi găng tay. Khi dạo quanh thị trấn, tôi nhận ra Conwy có rất nhiều cửa hàng độc lập (independent shops) nhỏ xinh. Những cửa hàng độc lập ở Anh do cá nhân hoặc gia đình sở hữu và tự quản lý, không thuộc các chuỗi cửa hàng lớn như Tesco, Sainsbury’s hay các công ty Thương mại. Những cửa hàng này thường bán các sản phẩm địa phương, đồ thủ công, sách, quần áo hoặc thực phẩm đặc biệt. Independent shops rất quan trọng đối với cộng đồng vì chúng tạo việc làm địa phương, mang lại sự đa dạng cho khu mua sắm và giúp giữ bản sắc riêng của từng thị trấn hoặc khu phố. Nhiều người ở Anh thích ủng hộ các cửa hàng độc lập để hỗ trợ doanh nghiệp nhỏ và kinh tế địa phương. Ở nhiều thị trấn nhỏ của Anh, bạn sẽ không thấy nhiều cửa hàng của các thương hiệu lớn như Zara hay H&M, mà thay vào đó là những cửa hàng nhỏ do chủ cửa hàng tự lựa chọn và trưng bày các món đồ theo gu thẩm mỹ của mình. Chính phong cách riêng này khiến nhiều người yêu thích các cửa hàng độc lập.
Trước đây tôi từng nghĩ những cửa hàng nhỏ như vậy thường đắt, ít lựa chọn và khá nhàm chán, giống những cửa hàng tư nhân kiểu cũ ở Việt Nam. Nhưng suy nghĩ đó thay đổi khi tôi bước vào các cửa hàng ở Conwy, thử những món đồ và hiểu vì sao chúng có vị trí vững chắc trong xã hội Anh. Nhiều sản phẩm ở đây đến từ các thương hiệu nhỏ của Pháp, Ý hoặc London, chất lượng rất tốt. Những chiếc áo len hay quần jean hay những món đồ nhỏ như ví, phụ kiện khi chạm vào đều rất mềm và tinh tế. Vì là cửa hàng nhỏ nên mỗi món đồ chỉ có số lượng rất ít, đôi khi chiếc áo bạn nhìn thấy có thể là chiếc duy nhất ở Anh. Nhiều cửa hàng thậm chí không bán online, như một cách giữ trải nghiệm đặc biệt cho những người trực tiếp ghé thăm. Chính vì các món đồ được chọn lọc theo phong cách của chủ cửa hàng, nên những nơi này thường có khách quen, những người sẽ quay lại mỗi mùa để xem bộ sưu tập mới.
Tôi vào cửa hàng mua được đôi găng tay len dệt truyền thống Scotland. Định mua thêm cái mũ len mà thấy tiếc tiền nên dung đôi găng tay tạm rồi tiến về lâu đài Conwy.
Lâu Đài Conwy
Conwy là lâu đài đầu tiên tôi muốn đến trong chuyến đi này. Tôi bắt đầu từ Conwy rồi lần ra những lâu đài khác ở xung quanh. Một vài nơi do thầy hướng dẫn của tôi gợi ý vì nhà thầy gần đó. Conwy Castle nằm ngay tại trung tâm thị trấn Conwy bên bờ cửa sông Conwy. Lâu đài được xây dựng từ năm 1283 đến 1287 theo lệnh của vua Edward I của Anh để kiểm soát vùng đất mới và bảo vệ thị trấn Conwy. Vị trí của lâu đài cũng rất chiến lược: nó nằm trên một mỏm đá nhìn xuống thị trấn, cảng và cửa sông, giúp kiểm soát đường bộ lẫn đường biển. Conwy Castle được thiết kế bởi kiến trúc sư nổi tiếng thời trung cổ James of St. George, tác giả của cả 4 lâu đài được xây dựng bởi vủa Edward I. Nhờ tài năng của James of St. George, các lâu đài của Edward I trở thành một trong những hệ thống pháo đài trung cổ ấn tượng nhất châu Âu. Lâu đài có tám tháp tròn lớn, tường đá dày và hệ thống phòng thủ rất kiên cố.
Bên cạnh lâu đài còn có tường thành bao quanh thị trấn Conwy, tạo thành một hệ thống phòng thủ hoàn chỉnh. Nhờ được bảo tồn rất tốt, Conwy Castle ngày nay được coi là một trong những pháo đài thời trung cổ còn nguyên vẹn nhất ở châu Âu. Ví lý do này mà về sau tôi mới nhận ra, những lâu đài thường nằm ngay tại khu dân cư, có bến tàu hoặc xe bus tận nơi, bởi vì lâu đài làm nhiệm vụ bảo vệ thị trấn.Giống như xem phim cố trang, những người dân sẽ sống ngoài lâu đài nhưng trong thành. Bởi vậy, đi tham quan lâu đài bằng phương tiện công cộng khấ thuận tiện. Trái lại, các dinh thự, stately home là nhà cá nhân thường ở những nơi xa để đảm bảo riêng tư. Ví thế mà, có rất nhiều các điểm thuộc hệ thế National trust hay Historic House, chỉ có thể đến nếu có xe ô tô.
Tôi vào mua vé vào lâu đài, hỏi có được giảm giá cho sinh viên không, tôi cũng được giảm một nửa. Anh bán vé thấy tên tôi liền nói “Cám ơn”. Lâu đài mùa này khá ít người tham quan, chỉ có một vài du khách nhỏ. Điều tôi để ý là ở Anh, dù có là điểm đến có Thương hiệu UNESCO đi chăng nữa cũng vẫn ít người tham quen. Chưa một lần ở Anh tôi phải chen chúc. Đến mùa hè, sẽ có nhiều gia đình đến tham quan hơn. Khách tham quan tôi thường gặp là những cặp đôi cao tuổi hoặc những gia đình có trẻ nhỏ. Chẳng hiểu thanh niên ở đất nước này họ giải trí thế nào khi ai cũng hỏi tôi sao đi nhiều thế mà chẳng gặp ai. Tôi gặp nhiều, nhưng đi lâu đài tôi sợ nhất là … gặp ma.Điều hay ho là Wales người ta vẫn quảng cáo các tour ghost hunter, thậm chí còn có cả những con ma đáng yêu trong cửa hàng lưu niệm. Có lúc tôi phải đợi xem có vị khách nào đi cùng vào tòa tháp không bởi trong đó rất tối, cầu thang hẹp và dốc. Đôi khi tôi cũng tự hỏi không biết khi bước qua cánh cửa kia liệu tôi có xuyên không về thời trung cổ. Mà nếu có xuyên không về thời đó chắc tôi cũng không sống quá một tập phim. Điều đó thực sự đáng sợ.
Lâu đài Conwy vẫn còn ẩm ướt dưới cơn mưa phùn. Từ lâu đài có thể nhìn ra biển và cả con đường tàu hỏa tiến vào thành cổ. Vì gần biển nên quanh lâu đài có rất nhiều chim hải âu, và cả đàn quạ đen nữa. Từ lâu đài có thể nhìn thấy cây cầu Conwy Suspension Bridge bắc qua sông Conwy. Cây cầu được xây dựng năm 1826, giúp tuyến đường London – Holyhead vượt qua sông Conwy dễ dàng hơn. Tuyến đường này rất quan trọng vào thế kỷ 19 vì nó nối London với cảng Holyhead, nơi tàu đi sang Ireland. Dù được xây dựng rất lâu sau đó, nhưng kiến trúc tòa tháp của cây cầu như cũng hòa vào kiến trúc Trung Cổ của lâu đài Conwy, khiến cho cả thị trấn Conwy mang một vẻ vừa uy nghi vừa lãng mạn. Ra khỏi lâu đài, tôi chạy ra chỗ câu cầu một lúc rồi về khách sạn nhận phòng. Nghỉ ngơi một lúc, tôi bắt chuyến xe bus 5A tới bán đảo Llandudno.
Llandudno
Llandudno là một thị trấn ven biển nổi tiếng ở miền Bắc xứ Wales, nằm giữa hai mũi đá lớn là Great Orme và Little Orme. Thị trấn này được xem là khu nghỉ dưỡng ven biển lớn nhất ở Wales và thường được gọi là “Queen of the Welsh Resorts” (Nữ hoàng của các khu nghỉ dưỡng Wales). Llandudno phát triển mạnh vào thời kỳ Victoria ở thế kỷ 19, khi người dân Anh bắt đầu đi nghỉ mát ở biển. Tôi xuống xe bus ở con đường lớn trung tâm thị trấn với những cửa hàng có mái hiên. Tôi đi bộ dưới những mái hiên đó cho khỏi ướt mưa, tiến về khu bến cảng. Llandudno có bãi biển rất dài và những khách sạn ven biển mang dáng dấp của một khu nghỉ dưỡng nhất định. Ở Anh tôi mới hiểu người ta đến khu nghỉ dưỡng ven biển không nhất thiết để tắm biển mà đơn giản chỉ cần sự nghỉ ngơi, thư giản, dắt chú chó đi đạo. Hồi bé, tôi từng rất tò mò không biệt liệu mưa trên biển thì sẽ như thế nào bởi chỉ có mùa hè mới được đi biển. Ở Llandudno, tôi đi giữ đại lộ ven biển rộng lớn và lộng gió, dưới cơn mưa lạnh. Bầu trởi và nước biển phủ một màu xám nhạt. Tự nhiên tôi thấy giống Đồ Sơn, nhưng mà là Đồ Sơn khi chưa có những tòa nhà màu sắc mà là Đồ Sơn khi tôi còn bé.
Đi mãi mới đến bến cảng, tôi nhớ lần đi Dorset, Elliot nói với tôi hãy thử một trò chơi rất đặc trưng của vùng ven biển nước Anh. Khi đó tôi thấy cái đặc trưng đó thật … kỳ lạ, nhưng giờ đã đi vài thị trấn ven viển ở Anh tôi cũng hiểu ra một thị trấn ven biển đặc trưng kiểu Anh như thế nào. Ở các thị trấn ven biển của Anh như Llandudno, Brighton, Darthmouth, Whitby… pier (cầu tàu) không chỉ là nơi để đi dạo ngắm biển mà còn là không gian giải trí rất đặc trưng của văn hóa nghỉ mát Anh. Trên các pier thường có khu trò chơi trong nhà với nhiều máy trò chơi chạy bằng xu, tạo nên không khí rất hoài cổ. Tôi thấy nó hoài cổ bởi vì tôi chỉ tò mò bởi những trò chơi đó khi còn rất bé, nhưng hồi bé tôi không có nhiều cơ hội để chơi. Lần đầu tiên tôi thử máy chơi trò chơi ở Anh là bờ biển Lyme Regis, khi Elliot cho tôi thử trờ đẩy đồng xu và cậu nói đây là trò rất British, người chơi thả đồng xu để đẩy những đồng xu khác rơi xuống. Cả khu trò chơi rộn ràng tiếng xu leng keng, âm thanh từ máy trò chơi réo rắt và thơm lừng mùi kẹo đường. Vì trời mưa nên tôi không leo núi Great Orme hay đi cáp treo, để lại Llandudno một sự nuối tiếc và lời hẹn sẽ quay lại. Tôi qua siêu thị mua đồ để về tận hưởng buổi tối của mình.
Tôi lại bắt xe số 5 chiều tới Bangor để quay lại Conwy. Về đến khách sạn, ngâm bồn nước nóng với muối hương lavender, rồi tôi ngủ vùi đến sáng hôm sau, một giâc ngủ sâu không mộng mị.
Tôi cứ nghĩ mình sẽ chỉ viết một bài blog cho cả chuyến đi này, nhưng hóa ra khi bắt đầu viết, tôi nhận ra mình có nhiều điều để kể về nơi này hơn mình tưởng. Tôi ở Conwy hai đêm và một đêm ở Bangor. Buổi sáng cuối cùng trước khi rời Conwy để đến Bangor, tôi dậy rất sớm và đi dọc theo bờ biển. Thành phố lúc đó thật yên bình và tĩnh lặng.
Tôi chợt nghĩ rằng, nếu một ngày nào đó tôi muốn trốn đi đâu đó, đến một nơi không ai biết mình là ai, thì Conwy có lẽ sẽ là một nơi như vậy. Đứng trước biển, những suy nghĩ hỗn độn trong đầu khiến lòng tôi nặng trĩu, rồi gió biển thổi qua, như cuốn đi phần nào những cảm xúc ấy. Không hiểu sao, nước mắt tôi bất giác trào ra. Tôi chỉ muốn gào lên rằng tôi mệt mỏi và kiệt sức trước những điều mình đang phải đối mặt. Đôi khi tôi cũng không thích sự nhạy cảm và nhiều cảm xúc của mình. Nhưng rồi tôi nhận ra một điều: có lẽ vì tôi không đặt bất kỳ kỳ vọng nào trước khi đến Conwy, nên nơi này đã khiến tôi hạnh phúc khi mọi thứ đều đẹp hơn những gì tôi tưởng tượng. Tôi bỗng tự hỏi, hay là từ giờ mình cứ đừng kỳ vọng quá nhiều, cứ để mọi chuyện tự nhiên xảy ra. Nhưng rồi tôi dừng suy nghĩ lại. Tôi đang ở trong kỳ nghỉ của mình, và lúc này, tôi chỉ muốn tận hưởng nó.
Cám ơn bạn đã đọc đến đây. Nếu bạn thấy thú vị và bổ ích hãy chia sẻ với bạn bè và đừng quên theo dõi qua Email để không bỏ lỡ những bài viết mới trên Blog. Bạn có thể để lại bình luận để cho mình biết nội dung nào bạn đang quan tâm, cũng như để lại email để mình gửi cho bạn những tài liệu hữu ích.
Theo dõi Fanpage để nhanh chóng cập nhật bài viết và chia sẻ mới nhất: https://www.facebook.com/Violetstoryblog
💎Bạn có thể ủng hộ để Blog được duy trì bằng nhiều hình thức tại Donation
- 📝Những bài viết khác cùng chủ đề trên Blog tại Learning and Growing
- 🎨Instagram: https://www.instagram.com/phuong.anh.violet/
- 📚Bookstagram: https://www.instagram.com/vitamin.books/
- 🍀Self-help Instagram: https://www.instagram.com/_smallstepseveryday_/
- 📻 Podcast: https://podcasters.spotify.com/pod/show/smallstepseveryday
- 📽 Youtube: https://www.youtube.com/@phuonganhviolet3617
- 🔖Facebook: https://www.facebook.com/Violetstoryblog
- 💌Email: hi@callmeviolet.com
- 📱Sách và món đồ hữu ích mình dùng: https://phuonganhviolet.koc.asia/



























