NỘI DUNG BÀI VIẾT
Đồi gió hú của nữ đạo diễn Emerald Fennell ra mắt đầu năm 2026. Khi lần đầu xem trailer tác phẩm này, mình đã phải đánh dấu ngay lịch đi xem ngay phim được công chiếu tại Anh. Bởi vì mình rất ấn tượng của Đồi gió hú, tác phẩm duy nhất của Emily Brote, nên với mình, đây là tác phẩm không thể bỏ qua trong năm nay. Ở bài review này, mình sẽ viết về cảm nhận của mình từ trailer đến khi xem xong phim cũng như sau khi đọc tác phẩm này.
Mình cũng từng đến thăm ngôi nhà của gia đình Bronte tại Harworth.
Khi xem Trailer, điều kéo mình ra rạp là cái tên Wuthering Heights (Đồi gió hú). Mình biết là dù hình ảnh trailer có mỗi tên phim hiện lên thì mình cũng sẽ ra rạp thôi. Năm 2022, mình cũng từng ra rạp chỉ vì thấy tên phim Emily kể về cuộc đời của nữ văn sĩ. (Review ngắn gọn: phim chán, góc quay xấu, diễn viên đóng đơ nên xem xong về mình không muốn viết review luôn). Bởi thế, với trailer lần này, mình ra xem như một sự “phục thù” với tác phảm mang đầy tính u ám của Emily Bronte – Hãy làm tôi ấn tượng đi. Tuy nhiên, không chỉ là cái tên Đồi gió hú, từ trailer mình thấy phim rất đẹp. Đạo diễn là người có mắt thẩm mỹ và chỉn chu. Cả hai diễn viên vào vai chính Margot Robbie và Jacob Elordi có ngoại hình đều rất điện ảnh. Ở đây mình không nói họ có hợp với miêu tả nhân vật Catherine và Heathcliff trong nguyên tác hay không. Với một người dù chưa đọc Đồi gió hú bao giờ, một khán giả ra rạp một cách bình thường, thì sẽ thấy nhân vật hóa trang quá đẹp. Những năm gần đây, khi mình xem nhiều phim, mình cảm thấy diễn viên mặc trang phục không hợp hoặc không ra được cái vibe của nhân nhật. Nhiều phim mà hóa trang nhìn như diễn kịch sân khấu văn nghệ trường cấp 3 chứ không phải một bộ phim Hollywood. Ngay cả với Margot Robbie lần đóng Barbie mình cũng thấy chị ấy không hợp với tạo hình, nhưng với tạo hình Catherine trong Đồi gió hú, chị ấy đã mặc đúng chiếc váy của mình. Vai nam chính của Jacob Elordi cũng vậy, phải gương mặt và thân hình như vầy thì mới đóng được cảnh yêu nóng bỏng, vừa hận thù khét lẹt chứ. Nếu có gì để chê về nam chính thì mình chỉ thấy giọng anh hơi khó nghe, và kiểu lè nhè hơi khó chịu.
Đạo diễn Emerald Fennell dường như đã nói không với phong trào “hắc hóa” của Hollywood (khi Bạch tuyết và Nàng tiên cá cũng không phải da trắng), nay chị “nhuộm trắng” cả Heathcliff luôn dù nhân vật này trong nguyên tác da màu. Chính cách xây dựng nhân vật này, khiến dàn cast của phim bị la ó khi người ta cho rằng Margot Robbie 36 tuổi quá già để vào vai Catherine, còn Jacob Elordi thì không phải da màu. Mình nghĩ nếu hai diễn viên này bị la ó chỉ vì có vậy thì còn nhiều phim khác cần được la trước (thấy mình hơi xấu tính khi suốt ngày đi chê phim vì ngoại hình diễn viên không hợp nhưng khi xem mà không hợp thì khó chịu thật). Khi đọc những nhận xét, tranh cãi của cộng đồng mạng về việc phim phá nát nguyên tác, hay nhiều cảnh nóng quá, mình cũng không hoàn toàn đồng tình với sự khắt khoe đó. Phim với văn học vốn dĩ là hai thể loại hoàn toàn khác nhau, việc đạo diễn và biên kịch dựa trên tác phẩm văn học gốc nhưng có chỉnh sửa lại nhân vật, cốt truyện cũng là điều bình thường. Mình cảm thấy đó là một quyết định dũng cảm, và là một cái tôi, một tiếng nói điện ảnh mạnh mẽ của Emerald Fennell, cô ấy không làm lại một tác phẩm cũ mà cô ấy biến hóa nó theo góc nhìn và phong cách của riêng mình. Phim lược bỏ phần thế hệ thứ hai trong tiểu thuyết, tập trung gần như tuyệt đối vào mối quan hệ trung tâm giữa Catherine và Heathcliff (thế cũng đủ hơn 2 tiếng rồi). Nhịp phim nhanh và liên tục gia tăng căng thẳng, dày đặc ẩn dụ, tạo cảm giác ngột ngạt và ám ảnh.
Đó là những ấn tượng của mình từ chiêc trailer, còn sau đây là cảm nhận của mình khi xem phim.
Tóm tắt phim
Về nội dung, phim tập trung vào nội dung nửa đầu của cuốn tiểu thuyết, giữa câu chuyện của Catherine và Heathcliff từ khi còn nhỏ, đến khi Catherine qua đời mà không hề có thế hệ thứ 2. Phim mở đầu bằng không cảnh khá bạo tàn tại một thị trấn nhỏ ở Yorkshire khi cả làng xem một người đàn ông bị treo cổ – một hình ảnh ẩn dụ cho số phận con người trong thời kỳ này. Sau đó Heathcliff, một đứa trẻ bị bỏ rơi sống vất vưởng trên đường phố được chủ nhân của Đồi gió hú, ông Earnshaw, nhặt về nuôi nấng. Con gái của ông là Catherine Earnshaw rất thích chơi với cậu bé này và đặt tên cậu là Heathcliff. Bộ phim không hề có nhân vật Hinley, anh trai của Catherine. Bởi vậy, những đau khổ mà Heathcliff hứng chịu từ nhỏ và cả cuộc sống ngột ngạt của Catherine đều do người cha tàn bạo, nghiên rượu và cờ bạc gây ra.
Sau đó gia đình giàu có Linton chuyển đến khu vực, Catherine dù yêu Heathcliff nhưng cô luôn mong muốn cuộc sống giàu sang nên đã chủ động sang nhà Linton rồi nhận lời cưới Linton. Sự thân thiết của Catherine và Heathcliff cũng khiến cô người hầu thân cận từ nhỏ của Catherine (Nelly Dean) không vui, và chính cố đã cố tình để Heathcliff nghe thấy Catherine nói rằng cô sẽ cảm thấy xấu hổ nếu cưới Heathcliff. Sau đó, Heathcliff rời bỏ đồi gió hú để đi làm giàu.
Nhiều năm sau, khi Catherine đã kết hôn và sống tại dinh thự gia đình Linton, Heathcliff quay trở lại. Sau khi cha của Catherine qua đời, hai người có qua lại sau lưng Linton. Trong phim, Linton là người đàn ông đĩnh đạc chứ không yêu đuối như trong truyện. Sau đó, Catherine cảm thấy có lỗi với chồng nên quyết định không gặp lại Heathcliff nữa. Để có lý do khiến Catherine phải nói chuyện và hồi đáp mình, Heathcliff đã làm mọi cách, cả việc dụ dỗ và cưới Isabella Linton (em chồng của Catherine), hành hạ Issabella. Đến cuối phim, Catherine bị suy kiệt cả về thể chất lẫn tinh thần, đẫn dến sảy thai, băng huyết rồi qua đời.
Một bức tranh về giai cấp xã hội
Với mình, đây là một bộ phim về giai cấp xã hội nhiều hơn là một bộ phim lãng mạn. Ngay từ khi đọc Đồi gió hú, mình đã không cảm thấy tình yêu giữa Catherine và Heathcliff mang màu sắc lãng mạn. Đến phiên bản điện ảnh Wuthering Heights, mình lại càng nghĩ rằng không thể gọi sự vụng trộm hay ngoại tình là lãng mạn được.
Trong nguyên tác, Catherine khiến mình khó đồng cảm, nhất là khi cô quyết định cưới Edgar Linton rồi lại hỏi Ellen thế nào là tình yêu, điều đó khiến cô trở nên phần nào “hám lợi” và thiếu thành thật với cảm xúc của chính mình. Còn trong phim, dù Catherine vẫn bị cuốn hút bởi sự xa hoa của dinh thự nhà Linton, nhưng những dằn vặt nội tâm của cô khi phải thừa nhận mình yêu Heathcliff mà không thể cưới anh được khắc họa rõ ràng và dễ cảm thông hơn. Sự bất lực của cô bộc lộ dữ dội qua tiếng gào “Tất cả là tại ông” với cha, hay hành động đá vào xác cha như một cách trút giận. Những chi tiết ấy cho thấy Catherine không đơn thuần thực dụng, mà là một cô gái lớn lên trong tổn thương, bị kẹt giữa tình yêu và hoàn cảnh.
Có lẽ hình ảnh đẹp nhất xuyên suốt bộ phim là những khoảnh khắc hai đứa trẻ Cathy và Heathcliff chơi đùa bên nhau. Khi Heathcliff nói cậu không cần Cathy làm gì cả, chỉ cần cô mãi ở bên mình, và Cathy giả vờ ngủ nhưng môi vẫn mỉm cười – cảnh quay ấy ở cuối phim để lại ấn tượng sâu sắc nhất. Chỉ khi còn là trẻ con, họ mới ngây thơ tin rằng có thể ở bên nhau mãi mãi. Khi lớn lên, họ bị chia cắt bởi địa vị và tài sản. Gia sản nhà Earnshaw bị người cha nướng vào cờ bạc đến mức chẳng còn củi để sưởi ấm; Catherine trưởng thành trong một gia đình không mẹ, với người cha nghiện rượu và tàn bạo; Heathcliff luôn là người hứng đòn thay cô. Cô xấu hổ trước những biến đổi của tuổi mới lớn, nhất là khi Heathcliff chứng kiến; cô không chỉ chán ghét hoàn cảnh mà còn sợ cái nghèo. Vì thế, trước gia tài và sự si tình của Linton, cô gần như không có đủ dũng khí để từ chối. Sau khi Heathcliff rời đi, cuộc hôn nhân với Linton chỉ mở ra một chuỗi bất hạnh khác, nhưng đó cũng là lựa chọn duy nhất mà cô nhìn thấy.
Chủ đề giai cấp còn thể hiện rõ qua nhân vật Nelly Dean. Từ nhỏ, Nelly sống trong gia đình Earnshaw, cùng chơi và cùng học với Catherine, thậm chí được ông Earnshaw xem như người trong nhà và cho ngồi cùng bàn ăn. Thế nhưng, khi Heathcliff xuất hiện, vị trí của Nelly bị lung lay. Cathy dành trọn thời gian cho Heathcliff, còn Nelly dần ý thức rõ ranh giới của mình qua những cuộc trò chuyện với những người hầu khác: dù thân thiết đến đâu, được tin tưởng ra sao, cô vẫn chỉ là người hầu, không cùng đẳng cấp với Catherine. Chính sự khác biệt ấy khiến Nelly khó chịu với Heathcliff – một kẻ lang thang lại có thể bước vào Đồi Gió Hú với tư cách con nuôi, một người bạn mới của Cathy, trong khi cô mãi mãi chỉ là người phục vụ cho gia đình Earnshaw.
Vì thế, nhìn toàn bộ câu chuyện, bi kịch của Catherine và Heathcliff không chỉ là bi kịch tình yêu, mà là bi kịch của những con người bị định đoạt bởi giai cấp, tài sản và hoàn cảnh. Tình yêu chỉ là ngòi nổ; còn nguyên nhân sâu xa nằm ở những ranh giới xã hội mà họ không thể vượt qua.
Một câu chuyện về tình yêu khó có thể buông
Thực ra khi search “Đồi gió hú” có rất nhiều tiêu đề nói rằng đây là câu chuyện tình vĩ đại, nhưng thực lòng mình từ lúc đọc truyện đến khi xem phim, dù mình thích nội dung của tiêu thuyết nhưng mình không thích tình yêu trong câu chuyện này. Trong nguyên tác, tình yêu giữa Catherine và Heathcliff không phải thứ tình cảm dịu dàng hay vị tha, mà là một mối ràng buộc đầy mâu thuẫn và ám ảnh. Catherine chấp nhận lời cầu hôn của Edgar Linton khá nhanh, phần nhiều vì địa vị và sự giàu có, cho thấy cô đặt sự an toàn xã hội lên trên tiếng nói cảm xúc. Ngay cả khi thừa nhận tình cảm dành cho Heathcliff, Catherine vẫn không thực sự hiểu rõ bản chất của tình yêu và thiếu trung thực với chính mình. Cô muốn dung hòa giữa khát vọng bản năng và tham vọng xã hội, nhưng sự lựa chọn ấy lại đẩy cô vào bi kịch. Về phía Heathcliff, tình yêu của anh mang nặng tính chiếm hữu hơn là sự quan tâm đến hạnh phúc của người mình yêu. Anh không thể chấp nhận Catherine thay đổi hay trưởng thành, càng không thể chấp nhận việc cô thuộc về một thế giới khác. Nỗi đau bị từ chối dần biến thành thù hận, và tình yêu biến dạng thành sự ám ảnh kéo dài đến tận sau cái chết của Catherine. Thay vì buông bỏ, Heathcliff nuôi dưỡng oán hận và trút nó lên cả thế hệ sau, khiến tình yêu trở thành nguồn cơn của hủy diệt. Qua đó, tác phẩm cho thấy một dạng tình yêu cực đoan: mãnh liệt nhưng ích kỷ, sâu sắc nhưng tàn nhẫn một thứ tình cảm có thể vượt qua cái chết, nhưng không đủ bao dung để đem lại hạnh phúc. Bởi thế mà mình sẽ không gọi đó là yêu. Đó đơn giản là một sự mong cầu chiếm hữu khiến người ta tức giận khi không đạt được.
Về câu chuyện nam nữ này ở trong bản phim, mối quan hệ giữa Catherine và Heathcliff được khắc họa “người” hơn và dễ thấu hiểu hơn so với nguyên tác. Bộ phim bổ sung những chi tiết về lời hứa thuở nhỏ, sự ngại ngùng của tuổi mới lớn và những giằng xé khi trưởng thành, nhờ đó tình yêu của họ không còn chỉ là bản năng hoang dã mà trở thành một quá trình hình thành cảm xúc có lý do, có nền tảng ký ức. Người xem vì thế có thể hiểu vì sao họ gắn bó: đó không chỉ là đam mê, mà là sự đồng hành từ cô độc đến trưởng thành. Tuy nhiên, khi trưởng thành, tình yêu ấy va chạm trực tiếp với chuẩn mực đạo đức. Catherine ban đầu yêu Heathcliff có thể xuất phát từ sự đồng cảm: anh là người luôn chịu đòn roi, luôn bị hạ thấp trong gia đình, còn cô là người duy nhất đứng về phía anh. Tình yêu vì thế mang màu sắc bảo vệ và sẻ chia. Nhưng khi cô đã kết hôn với Linton, người chồng giàu có yêu cô chân thành và dành cho cô sự ổn định, việc Catherine tiếp tục duy trì quan hệ thể xác với Heathcliff đã vượt qua ranh giới đạo đức. Dù có sự giằng xé nội tâm của cô, song dù đặt trong hoàn cảnh nào, ngoại tình vẫn là một lựa chọn sai trái
Heathcliff trong phim cũng được tiết chế hơn: sự trả thù của anh có giới hạn và có điểm dừng, khi phim cũng bỏ nội dung thế hệ thứ 2. Việc Heathcliff hành hạ Issabella cũng là sự “hợp tác” để Catherine trả lời thư của anh. Điều này khiến Heathcliff thể hiện tình yêu có lòng vị tha hơn, anh vẫn ghen tuông, vẫn đau đớn, nhưng không hoàn toàn bị nuốt chửng bởi hận thù. Tuy vậy, sự chuyển hướng sang mối quan hệ ngoài hôn nhân cho thấy tình yêu của anh vẫn mang tính chiếm hữu: anh chấp nhận phá vỡ hạnh phúc của người khác để giành lại điều mình cho là thuộc về mình. Vì thế, tình yêu trong phiên bản phim không còn quá cực đoan hay siêu hình như trong tiểu thuyết, mà trở thành một bi kịch đạo đức: hai người yêu nhau thật, nhưng lựa chọn sai thời điểm và sai cách. Nó gần với đời sống hơn nơi con người vừa có cảm xúc chân thành, vừa có thể phạm sai lầm nghiêm trọng. Chính sự “gần với đời” ấy khiến câu chuyện dễ hiểu hơn, nhưng đồng thời cũng làm nổi bật câu hỏi cốt lõi: liệu tình yêu có đủ sức biện minh cho việc ngoại tình? Ở đây, mình nghĩ đó cũng không phải tình yêu, đó là dục vọng, ham muốn xác thịt.
Có thể chúng ta yêu mến Đồi gió hú vì câu chuyện bi thương ám ảnh, vì cách Emily Bronte khắc họa hiện thực khắc nghiệt về giai cấp, định kiến và sự cô độc của con người trong xã hội. Tác phẩm vĩ đại ở chiều sâu tâm lý và sức mạnh phản ánh hiện thực, chứ không nhất thiết ở việc xây dựng một tình yêu đáng ngưỡng mộ. Mối quan hệ giữa Catherine và Heathcliff có thể mãnh liệt, dữ dội và vượt qua cái chết, nhưng nó cũng ích kỷ, chiếm hữu và gây tổn thương cho nhiều người vô tội. Vì thế, ta có thể trân trọng giá trị nghệ thuật và tính bi kịch của tác phẩm, nhưng không nên tôn vinh hay lãng mạn hóa một kiểu tình yêu mà sự đam mê lại đi kèm với hủy hoại và phản bội. Nói cách khác, mình nghĩ đừng tôn vinh đây là mối tình vĩ đại nữa – một định nghĩa thật méo mó về tình yêu.
Điểm trừ của phim
Dạo này trên mạng đang tranh cãi “Show! Don’t tell” hay “Tell! Don’show”. Sau khi xem Đồi gió hú, mình không thích cái cách “Don’t tell” trong phim. Đặc biệt, những đoạn “Don’t tell” nhân vật không thoại gì nhưng chèn nhạc vào để khản giả tự hiểu. Đã vậy, nhạc trong phim còn rất hiện đại, không hợp với không khí trong phim. Phần này ở đoạn sau khi Catherine về nhà chồng, tự nhiên mình thấy một sự mâu thuẫn, như thế đạo diễn kỳ vọng người xem đã đọc truyện rồi đã hiểu hết chuyện gì đang xảy ra với Cathy sau khi lấy chồng nên không cần “tell” nhiều nhưng mà phim có giống nguyên tác đâu. Bởi thế mà một đoạn phim tầm 3 phút, miêu tả cảnh sinh hoạt trong dinh thự Linton rất không ăn nhập với mạch phim. Cảm giác biên kịch bí ý tưởng không biết viết thoại làm sao, còn đạo diễn muốn lướt nhanh đến đoạn Heathcliff quay lại. Đoạn cuối cùng của phim, sau khi Catherine sảy thai và bị ốm nặng, sau đó Linton gọi thầy thuốc đến chữa, có đoạn dùng đỉa để chích máu cho Catherine, nhưng rồi Catherine bị băng huyết mà chết. Vì hơi thiếu kiến thức sản phụ khoa nên mình tra google mãi mới hiểu sao con đỉa lại xuất hiện ở đó.
Cảm nhận về phim
Sau tất cả những ưu điểm và nhược điểm trên, mình vẫn thấy đây vẫn là một bố phim đáng xem, đặc biệt khi bạn bắt đầu tiếp cận với dòng phim văn học. Bởi vì, phim khá dễ xem, cốt truyện đơn giản, hình ảnh đẹp, gây nhiều tò mò. Với một người không đủ kiên nhẫn để đọc hết cuốn sách, mà bảo đi đọc Đồi gió hú của Emily Bronte mình nghĩ đói là một thử thách. Thực sự mà nói, Đồi gió hú của Emily Bronte không phải thác phẩm dễ đọc. Mình mua sách từ thời mà mình còn năng suất đọc mỗi tuần một cuốn mà còn ngâm sách trong tủ 10 năm rồi mới đọc lần đầu tiên. Mình nghĩ cảm nhận văn chương cần nhiều nỗ lực (Trong ngành của mình gọi đó là Cognitive Effort). Bởi thế mình thấy điện ảnh không nên quá “đen tối, gậm gì, ngôn ngữ nghệ thuật khó hiểu, nội dung nghèo nghèo khổ khổ” để chứng tỏ chiều sâu. Mình nghĩ đạo diễn đã làm rất tốt, nên sau cuộc tranh luận dữ dội từ khán giả và giới phê bình, Wuthering Heights (2026) vẫn đang thắng lớn tại các phòng vé.
Đúng là phim có khá nhiều chi tiết “người lớn”, nhưng chúng được đưa vào một cách có chủ ý. Phần lớn được thể hiện thông qua liên tưởng từ âm thanh và hình ảnh ẩn dụ, chứ không hề phô bày trần trụi. Điều này khiến bộ phim vẫn giữ được chất điện ảnh mà không đánh mất sự tinh tế cần có.
Wuthering Heights (2026) không phải lựa chọn dành cho những ai tìm kiếm sự trung thành tuyệt đối với nguyên tác hay một tác phẩm lãng mạn. Đây là tác phẩm dành cho những khán giả sẵn sàng chấp nhận một góc nhìn mới, dữ dội và đầy thách thức về câu chuyện tình kinh điển – hoặc đơn giản là những người không quá bận tâm đến việc phim khác truyện ở điểm nào. Vì đây là tác phẩm không dễ ngấm, nên mình nghĩ số lượng khám giả từng mân mê từng trang tiểu thuyết, soi từng chi tiết để rồi so sánh phim khác truyện bao nhiêu hay kỳ vọng một bản chuyển thể hoàn hảo như trong tưởng tượng của họ khi đọc truyện là không nhiều. Nhưng mình thấy nhà làm phim còn làm nhiêu chi tiết hay hơn cả truyện ấy chứ, nhất là những đại cảnh ngút ngàn của những cánh đồng lộng nó miền quê Yorkshire, đẹp hơn cả tưởng tượng. Do vậy mà ở Đối gió hú 2026, mình đã không còn tìm kiếm câu trả lời phim hay truyên hay hơn, mà dường như 2 tác phẩm có thể đứng song song, để dù đã đọc truyện, khán giả vẫn hoàn toàn có thể bất ngờ (một cách tích cực) khi bước vào thế giới mà bộ phim tạo ra.
Cám ơn bạn đã kiên nhẫn đọc đến đây. Nếu bạn thấy thú vị và bổ ích hãy chia sẻ với bạn bè và đừng quên theo dõi qua Email để không bỏ lỡ những bài viết mới trên Blog. Bạn có thể để lại bình luận để cho mình biết nội dung nào bạn đang quan tâm, cũng như để lại email để mình gửi cho bạn những tài liệu hữu ích.
Theo dõi Fanpage để nhanh chóng cập nhật bài viết và chia sẻ mới nhất: https://www.facebook.com/Violetstoryblog
- 💎Bạn có thể ủng hộ để Blog được duy trì bằng nhiều hình thức tại Donation
- 📝Những bài viết khác cùng chủ đề trên Blog tại Learning and Growing
- 🔖Youtube: https://www.youtube.com/@phuonganhviolet3617
- 🎨Instagram: https://www.instagram.com/phuong.anh.violet/
- 📚Bookstagram: https://www.instagram.com/vitamin.books/
- 🍀Self-help Instagram: https://www.instagram.com/_smallstepseveryday_/
- 📻 Podcast: https://podcasters.spotify.com/pod/show/smallstepseveryday
- 📽 English blog: www.phuonganhviolet.com
- 💌Email: hi@callmeviolet.com


