Ngày thứ 2 ở Bắc Wales, mình bắt chuyến tàu sáng sớm tới Vịnh Conwy sau đó bắt xe bus số 12 đến lâu đài Gwrych rồi chiều quay lại Llandudno Junction để bắt tàu đến Betws-y-Cod.

Ngày 14 tháng 3 năm 2026

Trước mỗi chuyến đi, mình luôn dự định rất nhiều và chuẩn bị rất nhiều. Kiểu như mình sẽ dậy sớm, sẽ ngồi thiền, sẽ tập thể dục, và sẽ đọc sách, lại còn mang tài liệu đi chuẩn bị đọc nữa. Nhưng không, có vẻ như chuyến nghỉ dưỡng chất lượng của mình và ngủ. Mình không dậy sớm nhưng mà đi ngủ sớm. Mình không đọc sách cũng không đọc tài liệu nghiên cứu, việc mình chủ yếu làm là tìm đường cho chuyến đi ngày tiếp theo và đọc lịch sử lâu đài, và cũng chẳng có chuyện ngồi thiền nào cả. Mình dậy rồi xuống tầng trệt ăn sáng, chọn món Eggs Benedict. Đang ngồi ăn rất bình tĩnh, tia nắng sớm vàng ươm xuyên qua khung cửa ghé vào sảnh khách sạn, mình quay đầu lại nhìn thấy màu xanh biếc trong vắt đã thay cho bầu trời xám bạc của ngày mưa rả rích hôm qua. Và điều đó nhắc mình rằng, không thể lãng phí một ngày đẹp trời. Mình ăn vội rồi chạy ra bến tàu.

Bến tàu ngay đôi diện khách sạn.

Vịnh Conwy

Tàu chạy thẳng từ bến Conwy đến bến Conwy Bay mất khoảng 15 phút. Nếu trung tâm thị trấn Conwy là một đo thị cổ, có lâu đài và những toà nhà gỗ san sát thì tới Conwy Bay là một vùng biển xanh, khu nghĩ dưỡng vừa hoang sơ vừa hiện đại. sáng sớm, bãi biển rất vắng. Từ Vịnh Conwy, sông Conwy sẽ chảy ra biển hướng về Ireland. Sáng hôm nay còn có một giải chạy Marathon. Mình đi dọc bãi biễn một lúc rồi vào thị trấn bắt xe bus đến lâu đài.

Lâu đài Gwrych

 Xe bus dừng ở một trạm tên là Gwrych Gate. Lâu đài mở cửa từ 10h, có lẽ mình là vị khách đầu tiên. Từ bến xe bus, sang đường, mình đã nhìn thấy một bức cổng thành lớn. Nhìn là biết mình đã đến đúng nơi cần đến. Từ cổng thành, đi một đoạn đường mòn hai bên là đồng cỏ rồi khoảng 12 phút rồi mới đến lâu đài. Cảm giác của mình khi một mình đi vào lâu đài Gwrych là sợ hãi nha. Đường vào lâu đài Gwryych rất hoang, cây cối bên đường, cỏ khô mọc um tùm như lâu rồi không có bàn tay con người sửa sang, tỉa tót. Và đến khi lâu đài hiện ra, khung cảnh trước mắt, chiếc ô tô đen giữa một bãi đát trống trước một ngôi nhà hoang, mình thầm nghĩ “Có nên chạy không đây, sao cảnh này như trong phim tụ điểm của Mafia vâỵ?”. Lúc đó mà nghe tiếng súng cái đoàng một phát chắc mình chạy thật.

Nhưng mình biết bản thân mình thường có những suy nghĩ rất kỳ lạ, luôn tưởng tượng ra những điều xấu không thẻ xảy ra. Mà đi bộ dường dài mệt quá, giờ còn chạy nữa chắc mình cũng không chạy nổi. Mình lấy hết sức bình sinh đi vào căn phòng ghi chữ Ticket. Một cô nhân viên tóc trắng chào mình, mình mua vé, cầm lấy tấm bản đồ rồi tiến về lâu đài.

Thực ra Gwrych không phải một lâu đài (Castle) mà nó là Stately Home. Như mình đã giải thích ở Blog trước, lâu đài ở Anh xây với mục đích quân sự nên tường dày, khung cảnh ma mị, không giống như cổ tích Disney. Grwych là nhà thuộc sở hữu của quý tộc Wales. Vào đầu thế kỷ XIX, một địa chủ xứ Wales tên là Lloyd Hesketh Bamford-Hesketh muốn xây dựng một công trình thật vĩ đại để tưởng nhớ dòng họ Lloyd cổ xưa của mẹ mình. Ông chọn vùng đồi nhìn ra biển Ireland và cho xây Gwrych Castle từ khoảng năm 1812 đến 1822.

Gwrych được xây theo phong cách Gothic Revival, một kiểu kiến trúc lãng mạn tái hiện vẻ huyền bí của thời trung cổ với tòa tháp đá, hành lang dài, cửa sổ kính màu và các bức tường đồ sộ khiến Gwrych giống như bước ra từ truyện cổ tích. Mình nghĩ vào thời hoàng kim của nó, Gwrych chắc hẳn rất đẹp, như một bối cảnh có nàng công chúa với váy áo lộng lẫu và chàng hiệp sĩ nắm tay nhau đứng trên pháo đài nhìn ra biển Ireland. Trong thời Victoria, Gwrych Castle là nơi tổ chức các buổi tiệc xa hoa và đón tiếp giới quý tộc Anh. Lâu đài sau này được thừa kế bởi Winifred Bamford-Hesketh , cháu của  Lloyd Bamford Hesketh,  một nữ bá tước nổi tiếng mạnh mẽ và giàu có. Winifred là một người phụ nữ phi thường so với thời đại của bà; bà đã tự mình quản lý các điền trang rộng tới hàng nghìn mẫu Anh — điều vô cùng hiếm thấy đối với một phụ nữ thời Victoria.

Trong lĩnh vực tôn giáo, bà là một nhân vật nổi bật trong phong trào tách Giáo hội Wales khỏi Giáo hội Anh, và sau đó trở thành một trong những thành viên sáng lập của Giáo hội Wales vào năm 1920. Lòng hào phóng của bà cũng vô cùng lớn lao: bà đã hiến tặng rất nhiều kim cương và hồng ngọc để chế tác cây gậy mục vụ của Tổng Giám mục, cũng như cây thánh giá rước lễ của Nhà thờ chính tòa St Asaph. Sau khi qua đời, toàn bộ điền trang Gwrych được bà để lại cho Giáo hội Wales như một khoản hiến tặng nhằm gây quỹ lâu dài cho giáo hội.

Giữa chiến tranh thế giới thứ 2, năm 1939, lâu đài Gwrych được sử dụng để tiếp nhận khoảng 200 trẻ em Do Thái chạy trốn khỏi Đức Quốc xã thông qua chương trình Kindertransport. Nhiều em nhỏ đến đây sau khi mất gia đình, hoặc đang chạy trốn. Cánh rừng và biển Wales trở thành nơi bình yêu che chở những đứa trẻ sau những tháng ngày tăm tối. Vì thế, với nhiều người Do Thái sống sót sau chiến tranh, Gwrych không chỉ là một tòa lâu đài — mà là biểu tượng của sự cứu rỗi.

Năm 1948, lâu đài được Leslie Salts mua lại và mở cửa với tên gọi “Showplace of Wales” (Biểu tượng trưng bày của xứ Wales) trong suốt khoảng hai mươi năm. Sau khi Salts bán lâu đài vào năm 1968, nơi đây được vận hành như một trung tâm giải trí mang phong cách trung cổ, với các hoạt động đấu thương cưỡi ngựa, yến tiệc và chợ phiên được tổ chức trong khuôn viên. Tuy nhiên, đây cũng là khởi đầu cho giai đoạn suy tàn chậm chạp, dẫn đến việc lâu đài phải đóng cửa với công chúng vào năm 1985 và trận đấu thương cuối cùng diễn ra vào năm 1987.

Năm 1990, một công ty bất động sản của Mỹ mua lại khu điền trang với kế hoạch biến nơi này thành trung tâm opera và khách sạn — nhưng cuối cùng không có dự án nào được thực hiện. Thay vào đó, lâu đài bị tháo dỡ lấy tài sản và phá hoại nghiêm trọng đến mức tương lai tồn tại của nó trở nên vô cùng bấp bênh. Sau thời hoàng kim của nó giờ đây, Gwrych nhìn ma mị, cho dù mình đến đây vào sáng đã gần trưa, lau đai vắng lặng chỉ nghe thấy tiếng chim đập cánh trên những bức tường rêu phong và tiếng sóng biển từ xa.

Mình đi chậm quanh khuôn viên lâu đài, giữa những bức tường đá phủ rêu và các hành lang đã nhuốm màu thời gian. Phần lớn Gwrych giờ chỉ còn là tàn tích, nhưng vẫn còn một căn phòng gần như nguyên vẹn: giấy dán tường cũ, vài món nội thất xưa và chiếc radio cũ kỹ vẫn nằm lặng lẽ ở góc phòng như đang cố kể lại những câu chuyện của một thời huy hoàng đã mất. Đến gần trưa, từng chiếc ô tô bắt đầu nối nhau tiến vào lâu đài. Tiếng người nói cười khiến Gwrych dần bớt đi sự  cô độc mà mình cảm nhận lúc sáng sớm. Dù vậy, đâu đó trong không khí vẫn còn một cảm giác buồn rất khó gọi tên, như thể nơi này vẫn đang sống cùng ký ức của quá khứ. Mình men theo con đường mòn quay trở lại bến xe bus. Quay lại  nhìn tòa tháp đá dần khuất sau bụi cây um tùm, trong lòng mình thấy tiếc nuối cho một thời kỳ rực rỡ của Gwrych Castle, một giấc mơ Gothic từng huy hoàng bên bờ biển Bắc Wales.

Betws-y-Coed

Có lẽ cái tên Betws-y-Coed quen thuộc hơn với những người yêu trekking và khám phá vườn quốc gia Snowdonia. Khi nhắc đến Bắc Wales, người ta thường nhớ đến Snowdonia trước tiên,  những dãy núi phủ sương, những cung đường hiking và các hồ nước nằm giữa thung lũng. Và Betws-y-Coed chính là cánh cửa dẫn vào thế giới ấy.

Tên Betws-y-Coed trong tiếng Wales có nghĩa là “Nhà nguyện giữa rừng cây”. Chỉ nghe cái tên thôi cũng đủ thấy nơi này mang một vẻ gì đó rất yên bình và cổ tích. Ngay từ lúc xuống tàu, mình đã thấy những nhóm du khách mang balo lớn, giày leo núi và đồ cắm trại đứng kín sân ga nhỏ. Không khí khiến mình chợt nghĩ lẽ ra mình nên ở lại Betws-y-Coed một đêm thay vì chỉ ghé qua vài tiếng. Thị trấn nhỏ nằm ngay cạnh ga tàu khá nhộn nhịp, với những cửa hàng bán đồ outdoor, quán café và các pub kiểu Wales nằm san sát nhau. Nhưng chỉ cần đi vài phút ra khỏi trung tâm, mọi thứ lại trở nên yên tĩnh với tiếng nước sông chảy và mùi rừng ẩm sau cơn mưa.

Mình quyết định đi bộ khoảng 5km đến thác Swallow Falls thay. Đi được một đoạn đến cây cầu đá cũ, mình lại đứng phân vân: Có nên đi tiếp không? Nên đi đường nhựa hay thử đường mòn trong rừng? Hay quay lại đợi xe bus? Xe bus thì hơn một tiếng mới có một chuyến, còn Google Maps không chỉ rõ các lối mòn trong rừng. Cuối cùng mình vẫn quyết định tiếp tục bám theo con đường nhựa, hơn một tiếng đi bộ giữa cảm giác vừa hoang mang vừa nghi ngờ chính lựa chọn của mình. Nhưng khi thấy những đoàn khách đi ngược chiều, rồi  nghe tiếng nước đổ vang lên từ xa, mình biết mình đã đi đúng đường.

Swallow Falls hiện ra giữa rừng như một dải nước trắng khổng lồ đổ qua những tầng đá đen phủ rêu xanh. Dòng nước từ sông Llugwy cuộn mạnh qua các ghềnh đá, tung bọt trắng xóa giữa không gian đầy tiếng ầm vang của núi rừng. Để vào tham quan thác nước, mình đi qua 1 cổng sắt, mua vé 2 bảng. Khi nhìn phía lên trên sườn núi, thấy mình đoàn khác đi bộ trong rừng, mình mới hiểu không có con đường mòn nào có thể dãn đến nơi có thể ngắm thác Swallow gần như thế, may quá mình đã đi đường nhựa. Khoảnh khắc ấy khiến hơn một tiếng đi bộ bỗng trở nên rất xứng đáng dù thực ra nếu đi xe bus thì chắc chỉ mất hơn mười phút để đến nơi.

Mình canh gần giờ xe bus để quay lại đường nhựa đón xe bus. Sau này mình mới nhận ra, chuyến xe bus đó nối liền Betws-y-Coed với Harlech, một thị trấn mình cũng muốn đến thăm để hoàn thành bộ sưu tập những lâu đài của vua Edward II. Và cái cảm giác đó còn khiến mình tiếc hơn là không thể đi bộ trong rừng hay ở thêm 1 đêm ở Betsw-y-Coed bởi dường như nơi mình muốn đén ở rất gần mà mình đã bỏ lỡ. Nhưng mình sẽ đến Harlech một ngày nào đó.

Mình quay lại trung tâm Betws-y-Coed, gọi một chiếc pizza cho bữa tối chờ đến giờ bắt tàu về. Chuyến tàu chiều đưa mình trở về Llandudno Junction trong ánh hoàng hôn muộn của Bắc Wales. Từ ga tàu, mình tiếp tục đi bộ qua cây cầu Conwy để về khách sạn. Lúc này mình mới được ngắm nhìn lâu đài Conwy khi màn đêm buông xuống, bức tường đá cổ được thắp sáng vàng ấm. Ánh đèn phản chiếu xuống mặt sông lấp lánh, những chiếc thuyền nhỏ nằm yên trong bến cảng, còn gió biển thì thổi rất nhẹ qua cây cầu. Mình đứng lại vài phút để ngắm nhìn khung cảnh ấy. Sau một ngày rong ruổi qua những con đường rừng, thác nước và thị trấn nhỏ giữa Snowdonia, cảm giác lúc đó chỉ đơn giản là sự bình yên, hết lo lắng không bắt được tàu, hết lo sợ sẽ lạc trong rừng, hay không đi được đến nơi mình muốn đến. Một ngày diễn ra đúng như kế hoạch, không vội vã, không có điều gì quá đặc biệt,  nhưng lại đủ đẹp để khiến mình nhớ rất lâu về Conwy. Ngày mai mình đã rời Conwy rồi.

Cám ơn bạn đã đọc đến đây. Nếu bạn thấy thú vị và bổ ích hãy chia sẻ với bạn bè và đừng quên theo dõi qua Email để không bỏ lỡ những bài viết mới trên Blog. Bạn có thể để lại bình luận để cho mình biết nội dung nào bạn đang quan tâm, cũng như để lại email để mình gửi cho bạn những tài liệu hữu ích.

Theo dõi để nhận Newsletters

Theo dõi Fanpage để nhanh chóng cập nhật bài viết và chia sẻ mới nhất: https://www.facebook.com/Violetstoryblog