NỘI DUNG BÀI VIẾT
Sáng cuối cùng ở Conwy, mình dậy sớm, quay lại phố High Street để chụp ảnh bởi mấy hôm trước trời mưa và đông người rồi ghé quá ngôi nhà nhỏ nhất thế giới ở phía bến cảng. Mình cứ đi dọc bờ sông rồi tiến ra biển. Buổi sáng Conwy thật bình yên. Đôi lúc mình nghĩ khi nào xong PhD mình sẽ trốn đi 1 tháng, chả suy nghĩ gì cả, chả làm gì cả chỉ ăn ngủ và chơi. Mình nghĩ mình muốn đi Ý cho một tháng đó, nhưng giờ nghĩ lại, những thị trấn ven biển, có lâu đài có lịch sử ở Anh cũng thật đáng cho một thời gian đi trốn như thế. Mình cứ đi dọc con đường nhỏ để chụp ảnh, và càng đi lại thấy một góc đẹp hơn. Mình cứ đi mãi cho đến khi máy quay phim hết phim và trời lại lấm tấm những hạt mưa, mình quyết định quay về khách sạn. Ăn sáng, dọn đồ và bắt chuyến xe bus tới Bangor, điểm đến tiếp theo trong hành trình khám phá Bắc Wales của mình.
Bangor
Mưa rơi tầm tã suốt chặng đường từ Conwy đến Wales. Khi xuống xe, mình nhận ra anh tài xế chuyến xe này, cũng là lái xe đến Llandudno. Mấy ngày ở Wales mình đi chuyến xe 05 giữa Llandudno và Bangor đến quen mặt cà tài xế. Nhưng giờ mình đến Bangor rồi, mình sẽ không đi lại chuyến xe bus 05 nữa.
Trước mình có một người bạn học ở Bangor, mình cứ ngỡ Bangor phải lớn hơn. Nhưng thành phố này nhỏ hơn mình nghĩ. Trường đại học Bangor khuôn viên cũng không rộng lắm. Mình ở Management Center, thuộc quản lý của trường đại học. Xe bus dừng ở trung tâm Bangor, trời vẫn mưa tầm tã và mình đối diện với thử thách tiếp theo là leo cầu thang về khách sạn. Không hiểu sao đường về khách sạn mình đi qua 1 cái công viên, và khuôn viên trường đại học. nhưng con đường toàn những bậc thang liên tiếp. Đã vậy cái quần bò của mình còn rộng, dài quẹt đất. Thế là mình cứ xách vali đi hết đợt cầu thang này đến đợt cầu thang khác rồi lại đứng lại xắn quần. Vòng vèo qua những cầu thang và cả ngỏ ngách, cuối cùng mình cũng đến chỗ ở. Vì chưa đến giờ nhận phòng, mình gửi lại Vali rồi ra bến xe bus bắt xe đi lâu đài Beaumaris.
Beaumaris
Điều đáng sợ nhất khi bạn đi du lịch một mình là gì? Với mình thì mình thấy UK khá an toàn và người dân thân thiện, nên mình chả sợ cướp bóc, chấn lột gì cả. Mình chỉ cần đứng bần thần giữa đường, mặt ngơ ngác kiểu gì cũng có một người tốt bụng nào đó đến hỏi “Are you OK?”. Nhưng điều đáng sợ nhất là đợi mãi không thấy xe bus đâu.
Mình bắt chuyến xe 58 đi Beaumaris, chuyến xe này chỉ chạy 2 tiếng 1 chuyến, nghĩa là nếu lỡ chuyến xe này mình sẽ đến Beaumaris rất muộn và về cũng muộn nữa. Mình kiểm tra apps của xe bus (một người dân địa phương chỉ cho mình check apps xem bị trí xe bus đang ở đâu đợt mình đi Cloverly). Vậy mà apps cũng nói xe đến rồi mà mãi chả thấy xe đâu. Trời vẫn mưa. Trong đầu mình lại có một cái suy nghĩ bàn lùi là liệu mình có nên đi Beaumaris không, vì trên bản đồ Beaumaris nằm giữa khu đồi không mông quạng, ven biển mà trời mưa gió lộng thế này, còn một mình mình giữa lâu đài, nghĩ thôi đã thấy lạnh lẽo. Giữa những suy nghĩ vẩn vơ đấy, cuối cùng xe bus 58 cũng đến.
Trời vẫn mưa suốt chặng đường đến Beaumaris, mắt mình không dám rời điện thoại sợ bỏ lở điểm xuống. Theo Google Map mình sẽ xuống một bến xe rồi đi bộ tầm 12 phút nữa mới đến lâu đài (Đó là lý do mình nghĩ lâu đài Beaumaris nằm giữa một khu hẻo lánh lạnh lẽo, hoang vu). Khi gần đến bến xe muốn xuống, giữa một con đường vắng vẻ, chẳng thấy nhà nào chỏ có cây cối, mình bấm stop. Bác lái xe hỏi mình “Where do you want to go?”, mình nói mình muốn đến lâu đài Beaumaris. Rồi bác lái xe không mở cửa cho mình xuống mà tiếp tục đi. Lúc thấy xe gần qua lâu đài mình cứ tiếp tục bấm Stop, và điều mình không ngờ đến là xe bus dừng ngay cửa lâu đài.
Nắng lại bắt đầu lên trên một thị trấn nhỏ ven biển. Beaumaris tràn ngập một màu vàng xanh pastel nhẹ nhàng như thế những cơn mưa chưa kịp ghé qua đây. Mình sai rồi, lâu đài Beaumaris không nằm giữa ngọn đồi hoang vu như trên Google Maps mà nó nằm cạnh một thị trấn nhỏ xinh. Phòng bán vé của lâu đài Beaumaris rất nhỏ, nằm ngay bến xe bus. Mình bước vào lâu đài và là vị khách đầu tiên. Một lần nữa, mình ước gì có thêm mấy vị khách nữa đến, vì mình sợ leo tháp một mình lại xuyên không về thời trung cổ.
Lâu đài Beaumaris rất nhỏ, không có một vùng đất rộng lớn hay những tháp canh hoành tráng nhưng Beaumaris rất đẹp, đẹp hơn lâu đài Conwy dù quy mô nhỏ hơn. Beaumaris cũng có đặc trưng của một lâu đài phòng thủ như tường dày, hào nước bao quanh, và nhìn ra biển. Tên “Beaumaris” xuất phát từ tiếng Norman-Pháp beau marais, nghĩa là “đầm lầy đẹp”, vì khu vực xây dựng ban đầu là vùng đầm lầy bên eo biển Menai. Đây là lâu đài cuối cùng và tham vọng nhất trong chuỗi pháo đài mà vua Edward I xây dựng tại Wales năm 1925 sau khi dành chiến thắng để kiểm soát khu vực này. Cả 4 lâu đài Conwy, Beaumaris, Cearnarfon và Harlech đều do James of St. George xây dựng nhưng mỗi nơi một vẻ. Khi đọc lịch sử mình mới biết, Beaumaris được thiết kế theo mô hình “lâu đài đồng tâm” (concentric castle) gần như hoàn hảo: hai vòng tường phòng thủ bao quanh nhau, hào nước rộng, nhiều tháp canh và cổng kiên cố. Thiết kế đối xứng gần như tuyệt đối khiến nhiều nhà sử học gọi đây là “lâu đài hoàn hảo nhất nước Anh”. Tuy nhiên, Beaumaris lại gắn liền với một đặc điểm “The Greatest Castle was never built”. Lâu đài Beaumaris trong bản thiết kế hoàn hảo không bao giờ được hoàn thiện, do thời điểm khi xây dựng lâu đài, vua Edward I dành tiền cho cuộc chiến tranh tại Scotland nên không đủ kinh phí để hoàn thiện lâu đài. Bởi thế, cũng không có quá nhiều câu chuyện lịch sử, truyền thuyết xoay quan Beaumaris (Mai mình đi Caernerfon thì ê hề chuyện để kể hoành tráng vì các vua chúa sống ở đó đến mấy đời). Trong nhiều thế kỷ sau đó, lâu đài từng được sử dụng trong các cuộc nội chiến Anh thế kỷ XVII, rồi dần trở thành phế tích lịch sử.
Trong toàn bộ chuyến đi, nơi mình thích nhất là Beaumaris, mình vừa thích lâu đài, vừa thích thị trấn này và cũng vừa thấy bản thân mình may mắn. Minh đi dọc con phố với những cửa hàng địa phương nhỏ xinh, những ngôi nhà rất gọn gàng cổ kính. Mình chỉ ăn một cây kem bù cho bữa trưa rồi lại quay lại phố đi dạo trước khi kịp bắt chuyến xe bus về lại Bangor. Mình cảm giác như những ngày ở Bắc Wales của mình là những ngày mưa âm u xám xịt (cái áo khoác mình mặc cũng màu trắng xám như màu trời những ngày mưa), nhưng giữa bức tranh ảm đạm ấy có màu vàng và xanh lam rất tươi của Beaumaris.
Mình quay lại Bangor, trời hết mưa, và cũng hết nắng. Mình dừng ở bến xe bus trung tâm, rồi đi bộ ra cảng Bangor. Khu cảng cũng không quá rộng lớn, không phải hướng tây để ngắm mặt trời lặn. Đường về khách sạn vắng lặng, đi hết hơn 20 phút. Bangor thật yên bắng có lẽ đây là cuối tuần các sinh viên đã nghỉ hết, hoặc do khu mình ở xa trung tâm. Ám ảnh không muốn lại leo cầu thang công viên để vào trung tâm ăn tối, mình ăn tối luôn trong khách sạn và ngủ thật ngon. Mình đã có một ngày hoạt động rất tích cực.
Caernarfon
Caernarfon là lâu đài cuối cùng trong bộ sưu tập lâu đài của Edward mình đi trong chuyến đi này. Còn Harlech nhưng Harlech xa quá, không kịp đi. Mình bắt xe bus đến Caernardfon. Lần này mình không may mắn như lần trước bởi trời mưa tầm tã. Cũng may là, phần thăm quan của lâu đài Caernarfon chủ yếu nằm trong nhà. Mình đến Caernarfon khá sớm, chưa đến giờ mở cửa, nên đi thăm thị trấn một lúc. Thị trấn rất rộng và sầm uất. Đầu ngày mới, các quán xá còn đang chuẩn bị xếp dở hàng.
Trong các lâu đài có lẽ Caernarfon là lâu đài hoàn thiện, nguyên vẹn và hoành tráng nhất, sừng sững như một chứng nhân lịch sử, trung tâm quyền lực của người Anh ở bắc Wales. Khác với các lâu đài trung cổ khác, Caernarfon được thiết kế với các bức tường nhiều cạnh và những tháp lớn mang cảm hứng từ kiến trúc La Mã – Byzantine, thể hiện hình ảnh của một “đế chế mới” tại Wales. Người ta kể rằng Edward I đưa con trai mới sinh của mình tới Caernarfon và giới thiệu là “một hoàng tử sinh ra tại Wales”. Đứa trẻ đó sau này trở thành vua Edward II, mở đầu truyền thống phong tước “Prince of Wales” cho thái tử Anh. Năm 1969, lễ phong tước Thân vương xứ Wales cho Charles III (khi đó là Thái tử Charles) cũng được tổ chức tại đây, khiến lâu đài càng nổi tiếng trên toàn thế giới.
Điều mình thấy thú vị ở Caernarfon là ngoài những câu chuyện chiến tranh, quyền lực, chính trị, Caernarfon cũng có một vài công chuyện tình cảm lãng mạn. Như câu chuyện một hoàng tử, thấy nàng công chúa xinh đẹp trong giấc mơ, rồi chàng đi khắp nơi tìm kiếm nàng, cuối cùng tìm thấy nàng ở Caernarfon.
Để tham quan hết Caernafon, có lẽ cần hơn một ngày. Mình chỉ có 1 buổi sáng ở Caernarfon trước khi quay lại khách sạn, lấy đồ rồi về Nottingham. Mình rời lâu đài, trời mưa còn nặng hạt hơn trước. Nhưng mình vui vì chuyến đi này, mình thấy mình trưởng thành hơn một chút, biết nhiều điều hơn một chút, và mình cũng đỡ những lo lắng bộn bề khi phải đối mặt với nhiều chuyện. Mình cứ bình tĩnh mà đối mặt thôi, bởi biết đâu khi mình đang chuẩn bị tinh thần để đón một cơn mưa, nhưng trời bỗng nhiên sẽ cho mình những tia nắng.
Cám ơn bạn đã đọc đến đây. Nếu bạn thấy thú vị và bổ ích hãy chia sẻ với bạn bè và đừng quên theo dõi qua Email để không bỏ lỡ những bài viết mới trên Blog. Bạn có thể để lại bình luận để cho mình biết nội dung nào bạn đang quan tâm, cũng như để lại email để mình gửi cho bạn những tài liệu hữu ích.
Theo dõi Fanpage để nhanh chóng cập nhật bài viết và chia sẻ mới nhất: https://www.facebook.com/Violetstoryblog
- 💎Bạn có thể ủng hộ để Blog được duy trì bằng nhiều hình thức tại Donation
- 📝Những bài viết khác cùng chủ đề trên Blog tại Learning and Growing
- 🎨Instagram: https://www.instagram.com/phuong.anh.violet/
- 📚Bookstagram: https://www.instagram.com/vitamin.books/
- 🍀Self-help Instagram: https://www.instagram.com/_smallstepseveryday_/
- 📻 Podcast: https://podcasters.spotify.com/pod/show/smallstepseveryday
- 📽 Youtube: https://www.youtube.com/@phuonganhviolet3617
- 🔖Facebook: https://www.facebook.com/Violetstoryblog
- 💌Email: hi@callmeviolet.com
- 📱Sách và món đồ hữu ích mình dùng: https://phuonganhviolet.koc.asia/




































