NỘI DUNG BÀI VIẾT
Harlech với mình có một ý nghĩa kỳ lạ, bởi khi mình đến Harlcj cũng là một khoảng thời gian kỳ lạ. Có lẽ đây là lâu đài cuối cùng ở Anh mình có thể đến thăm trước khi hoàn thành PhD.
Mấy hôm nay, mình có nói với bản thân rằng, dù thế nào thì cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Càng đến ngày nộp luận văn, mình rất stress, mình cảm thấy những điều mình muốn dường như quá tầm với. Để rồi, một tên trộm đến nhà, làm một pha chốt hạ, phá cửa, đột nhập nhà, lấy máy tính và màn hình của mình. Mình chỉ muốn tìm và hét vào mặt hắn rằng “Ngươi nghĩ ta chưa đủ mệt hay sao?”. Nhưng biết làm sao được, mình gọi cảnh sát, gọi người thay cửa nhưng cũng chẳng hi vọng tìm được đỗ đã mất. Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, như cách nó đáng phải phải tiếp diễn. Đến người yêu cũ còn phải quên huống chi một tên trộm không biết mặt.Mình cẩn thận hơn nhưng không cho phép bản thân mình sợ. Mình giải quyết hết những việc phải làm (làm việc với bảo hiểm, chủ nhà, cảnh sát) và quay lại nghiên cứu của mình. Và như kế hoạch mình vẫn đến Harlech, cơ bản thì nhà cũng chẳng còn gì nếu trộm quay lại để mất.
Thị trấn Harlech
Harlech là lâu đài cuối cùng mình thăm quan trong 4 lâu đài được vua Edward I xây dựng để kiểm soát xứ Wales. Đường đi từ Notitngham đến thị trấn Harlech tầm 6 tiếng, trung chuyển tại Birmingham. Chuyển tàu ở Birmingham xong, mình ngủ vùi, mở mắt ra thấy tàu vẫn trên con đường tới xứ Wales. Rồi mình thấy biển, thấy những thị trấn vên biển dần đông đúc, thấy những ngôi nhà nghỉ mát dựng bằng container đủ màu sắc giữa đồng cỏ rộng. Mình cứ ngắm nhìn khung cảnh mùa hè xứ Wales đầy màu sắc như thế. Đường xa cuối cùng cũng đến nơi.
- Miền Bắc xứ Wales (Phần 1): Conwy và Llandudno dưới mưa và gió lạnh
- Miền Bắc xứ Wales (Phần 2): Conwy Bay, Lâu đài Gwrych và Betws-y-Coed
- Miền Bắc xứ Wales (Phần 3): Bangor, Beaumaris và Caernarfon
Harlech cho mình nhiều bất ngờ. Mình thuê một căn phòng trọ nằm trong một Pub ngay sát lâu đài. Lâu Đài nằm trên đỉnh đồi cao hướng ra biển Ireland. Bởi nằm trên đỉnh vách đá cao nên con đường từ ga tàu lên đến trung tâm thị trấn rất dốc. Lúc gần về mình mới biết, con đường mình đi từ Ga tàu lên tới trung tâm Harlech có tên là Fforđ Pen Llech, là một trong những dốc nhất thế giới. Mình vừa kéo vali vừa thở hổn hển, tự hỏi sao dạo này mình yếu thế này, đi được vài bước lại phải đứng thở. Và đến lúc về, vẫn còn đường đấy, mình như lăn xuống ga tàu.
Khác với Beaumaris, Conwy, Cearnafon, thị trấn Harlech rất nhỏ, chỉ có một quán kem, 2-3 quán cà phê, một siêu thị địa phương và những vị khách ghé qua để “trốn đô thị”. Từ trên đỉnh đổi, mình có thể dễ dàng nhìn thấy Vườn quốc gia Eryri (Snowdonia). Những ngôi nhà ở Harlech chia làm 2 phần rõ rệt, phần phố cổ, ngay sát lâu đài, và lần nằm sát biển, gần bền tàu dưới chân lâu đài.
Mình dành 2 ngày ở Harlech. Nếu mà nói, Harlech có phải một nơi đáng để đến du lịch không, có gì chơi không thì không. Không có nhà hàng nào đặc sắc, không có một khu phố nhộn nhịp. Ở Harlech, người ta lặng đi để hoà mình với lịch sử và tự nhiên. Mình dành một buổi chiều để thăm lâu đài, ngồi ở quán cà phê ngắm nhìn Snowdina từ trên cao, và đi dạo quanh thị trấn. Trời mua hè, 10h mới tối, mình có nhiều thời gian để khám phá hơn.
Lâu đài Harlech
Lịch sử của thị trấn cổ Harlech gắn liền với những câu chuyện thần thoại vĩ đại, những cuộc chinh phạt tàn khốc và các cuộc bao vây dài nhất trong lịch sử Vương quốc Anh. Trước khi những viên gạch đầu tiên của lâu đài trung cổ được đặt xuống, Harlech đã xuất hiện trong cuốn cổ thư thần thoại xứ Wales nổi tiếng – Mabinogion Theo truyền thuyết, mỏm đá cao nhìn ra biển tại Harlech là nơi đặt cung điện của Bendigeidfran (Bran Đại vương) – một vị vua khổng lồ trong thần thoại Celt.
Lịch sử thành văn của Harlech bước sang trang mới vào năm 1283, khi Vua Edward I của Anh tiến hành viễn chinh đánh bại các hoàng tử xứ Wales.Để kiềm chế và đồng hóa người bản địa, Edward I đã ra lệnh xây dựng một chuỗi pháo đài phòng thủ kiên cố dọc bờ biển Gwynedd, trong đó Harlech là trọng điểm. Dưới sự chỉ huy của kiến trúc sư trưởng James of St George, lâu đài Harlech được hoàn thành vào năm 1289 với chi phí khổng lồ. Vào thời kỳ đó, mực nước biển dâng cao đến tận chân vách đá, cho phép lâu đài nhận tiếp tế trực tiếp bằng đường biển, khiến nó gần như bất khả xâm phạm.
Vào năm 1400, một cuộc nổi dậy lớn chống lại ách thống trị của người Anh bùng nổ, dẫn đầu bởi vị anh hùng dân tộc xứ Wales Owain Glyndŵr. Năm 1404, lợi dụng lực lượng phòng vệ của Anh tại đây đang suy yếu và thiếu thốn trang bị, quân của Glyndŵr đã bao vây và chiếm đóng thành công lâu đài Harlech. Glyndŵr đã biến lâu đài Harlech thành căn cứ quân sự, tư dinh và là nơi ông triệu tập Nghị viện xứ Wales. Tại đây, ông được chính thức tuyên bố là Hoàng tử xứ Wales (Prince of Wales) trước sự chứng kiến của các đồng minh quốc tế. Đến năm 1409, lực lượng Anh dưới sự chỉ huy của Harry of Monmouth (sau này là Vua Henry V) đã dùng đại bác bao vây gắt gao và chiếm lại Harlech, dập tắt giấc mơ độc lập của hoàng tử xử Wales thời bấy giờ.
Trong cuộc nội chiến Anh (Cuộc chiến giữa hai nhà Lancaster và York), Harlech được phe Lancaster chọn làm chỗ dựa vững chắc. Quân đội nhà York đã bao vây Harlech suốt 7 năm liên tục (1461–1468). Đây được ghi nhận là cuộc bao vây dài nhất trong lịch sử nước Anh. Sự kiên cường của những người lính phòng thủ xứ Wales do tướng Dafydd ap Ieuan chỉ huy đã trở thành nguồn cảm hứng cho ra đời ca khúc quân hành nổi tiếng “Men of Harlech” (Rhyfelgyrch Gwŷr Harlech) – bài hát ngày nay vẫn là niềm tự hào lớn của người dân Wales.
Lần xung đột quân sự cuối cùng tại Harlech diễn ra trong cuộc Nội chiến Anh (1642–1651). Lâu đài được nắm giữ bởi những người trung thành với Vua Charles I. Khi đầu hàng quân đội Nghị viện vào năm 1647, Harlech là thành trì Hoàng gia cuối cùng sụp đổ. Sau sự kiện này, để tránh việc lâu đài tiếp tục bị sử dụng cho mục đích quân sự, người ta đã ra lệnh phá hủy một phần cấu trúc của nó.
Khi thế kỷ 19 và 20 trôi qua, do hiện tượng bồi lấp tự nhiên, mực nước biển đã lùi xa khỏi vách đá pháo đài khoảng 1 dặm. Thị trấn Harlech chuyển mình từ một vị trí quân sự chiến lược thành một thị trấn di sản bình yên nằm trong Vườn quốc gia Eryri (Snowdonia). Năm 1986, Lâu đài Harlech chính thức được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới.
Bãi biển Harlech
Mình dành một buổi sáng lần theo dấu vết của câu chuyện những chiếc ghế kể chuyện ở Harlech rồi đi ra bãi biển. Bải biển Harlech rất đẹp với dải cát vàng mịn kéo dài hàng dặn, và dược bao bọc bởi cồn cát Morfa Harlech – Khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia. Biển Harlech không phải biển sỏi như Brighton, không có những cầu cảng với những trò chơi nhộn nhịp, và cũng chẳng có nhà hàng, quán ăn nào ven biển. Chỉ có biển và cồn cát. ĐI bộ từ lâu đài hơn một dặm mới ra đến biển. Mình đi qua khu sân Golf. Mình cũng thấy thật lạ, sao sân Golf. Royal St David là sân Golf hàng đầu vương quốc Anh, thu hút nhiều người chơi nghiệp dư đến chuyên nghiệp (người giàu) mà nhìn sân Golf “bình dân” và hoang sơ đến lạ thường.
Rồi mình lại tự hỏi, du lịch mùa hè kiểu Anh là thế này sao? Những chuyến xe ô tô vội vã qua thị trấn, một căn nhà nghỉ mát container gần bở biển, những tay đánh Golf giữa cồn cát rồi lại vội vã chất đồ lên xe đến địa điểm tiếp theo.
Mình ngồi rất lâu ở bãi biển, không muốn chấm dứt cái cảm giác ở biển đó. Trởi không nóng, không có cái cảm giác bết dính của gió muối từ ngoài khơi. Không khí rất khô, cát trượt qua tay, qua quần áo rồi đi mất. Mấy chú chó của những gia đình ghé qua bãi biển, chạy tự do như đang tận hưởng cuộc sống vui vẻ nhất mà chúng từng có. Mình tự hỏi có nên đi đâu đó từ Harlech, nhưng mình lười, mình chỉ muốn ngồi yên và đọc hết cuốn sách dang dở (dù đó cũng chẳng phải cuốn sách hay).
Lịch trình “ít bất ổn” hơn để tham quan Harlech
Có một điều kỳ lạ khi đi du lịch ở Anh đó là mình chỉ toàn gặp ngừoi cao tuổi đã về hưu hoặc gia đình nhiều trẻ nhỏ. Mình đi từ thứ 6 đến trưa chủ nhật về, do đường khá xa nên mình muốn dành nhiều thời gian hơn ở đây. Đến khi về, mình mới phát hiện ra có một thị trấn (resort town) khác lẽ ra mình nên thuê khách sạn ở qua đêm và đi thăm Harlech trong ngày thì sẽ tiện và khám phá được nhiều hơn. Thị trấn đó thên là Barmouth chỉ cách Harlech 20 phút lái xe hoặc 30 phút đi tàu. Bến cảng Barmouth được miêu tả đẹp như tranh vẽ, nơi bạn có thể ngắm nhìn các tàu đánh cá nhỏ, thưởng thức hải sản tươi sống tại các quán ăn địa phương hoặc tham gia các tour du lịch bằng thuyền quanh vịnh. Nếu một chuyến đi không được lên kế hoạch khi đang bất ổn, có lẽ mình đã đến Barmouth nghỉ ngơi rồi thăm lâu đài Harlech thay vì dành 2 ngày chỉ cảm nhận sự tĩnh lặng ở thị trấn nhỏ này.
Trước khi về, mình ra trung tâm thị trấn nhìn Harlech rất lâu, rồi mình nghĩ có lẽ những nơi hoang vu như Harlech hợp với hai người có những câu chuyên dài, nơi hai người có thể đi quanh thị trấn, đi dọc cả dặm cồn cát ven biển và nói những câu chuyện dài bất tận, còn đi một mình, mình hợp một nơi sống động hơn. Tuy vậy, mình vẫn hoàn thành mục đích của mình khi đến Harlech, thăm lâu đầi và có thời gian để sắp xếp lại đống hỗn độn trong đầu mình thôi. Mình nhận thấy một điều gì đó trong mình lại đang từ từ thay đổi, dù mình sẽ còn phải đi một mình trong nhiều chuyến đi tiếp theo, nhưng mình sẽ đi, sẽ khám phá theo một cách khác.
Cám ơn bạn đã đọc đến đây. Nếu bạn thấy thú vị và bổ ích hãy chia sẻ với bạn bè và đừng quên theo dõi qua Email để không bỏ lỡ những bài viết mới trên Blog. Bạn có thể để lại bình luận để cho mình biết nội dung nào bạn đang quan tâm, cũng như để lại email để mình gửi cho bạn những tài liệu hữu ích.
Theo dõi Fanpage để nhanh chóng cập nhật bài viết và chia sẻ mới nhất: https://www.facebook.com/Violetstoryblog
- 💎Bạn có thể ủng hộ để Blog được duy trì bằng nhiều hình thức tại Donation
- 🎨Instagram: https://www.instagram.com/phuong.anh.violet/
- 📚Bookstagram: https://www.instagram.com/vitamin.books/
- 🍀Self-help Instagram: https://www.instagram.com/_smallstepseveryday_/
- 📻 Podcast: https://podcasters.spotify.com/pod/show/smallstepseveryday
- 📽 Youtube: https://www.youtube.com/@phuonganhviolet3617
- 🔖Facebook: https://www.facebook.com/Violetstoryblog
- 💌Email: hi@callmeviolet.com
- 📱Sách và món đồ hữu ích mình dùng: https://phuonganhviolet.koc.asia/



























