NỘI DUNG BÀI VIẾT
Trước lúc đi học PhD, mình ngồi xào những lá bài Tarot và đặt câu hỏi “Hành trình này sẽ như thế nào” rồi rút một lá bài cho câu trả lời, và mình nhận được lá bài The Hermit. Đây cũng là lá bài mình thích nhất trong bộ bài Tarot. Nhân vật The Hermit đứng một mình trên đỉnh núi với một cây gậy và ngọn đèn sáng trong tay. Lá bài Tarot này nằm trong giai đoạn 2 của cuộc đời là phát triển tiềm thức, liên kết với chòm sao Xử Nữ (Virgo) cũng là chòm sao của mình. Lá bài Tarot the Helmit hàm ý gợi đến thời điểm bạn tạm thời tách biệt khỏi mọi người, rút lui khỏi thế giới xung quanh và cần ở một mình để trải nghiệm thế giới riêng, kết nối với chính mình và phát triển sức mạnh tinh thần.
Ý nghĩa lá bài The Hermit trong Tarot
Trong lá bài The Hermit, ta thấy một nhân vật khoác chiếc áo choàng dài, che gần như toàn bộ thân thể lẫn khuôn mặt, đứng trầm mặc trên đỉnh núi. Trên tay ông là cây gậy và ngọn đèn nhỏ đang toả ra chút ánh sáng le lói giữa nền trời đen xám. Tất cả như phủ lên lá bài một cảm giác tĩnh lặng, cô độc nhưng sâu sắc. The Hermit là người tìm kiếm tri thức đến từ bên trong. Một kẻ lữ hành cô độc trên con đường đêm, ông tìm kiếm điều chỉ có thể đạt được qua những khoảng thời gian dài lặng lẽ: tiếng nói nội tâm. Để nghe được tiếng thì thầm ấy, ông phải tách khỏi đám đông, nơi sự ồn ã của những ham muốn và tiếng nói hỗn tạp luôn đe doạ nuốt chửng bản thể mình. Ông bước đi trong bóng tối của chính vô thức, chỉ được dẫn đường bởi ánh sáng yếu ớt của “ngôi sao phương Bắc”, với điểm đến cuối cùng chính là ngôi nhà của mình, bản thể của chính mình.
Những từ khoá gắn với The Hermit là: soi xét nội tâm, tĩnh tâm, cô độc, kiên nhẫn tìm kiếm ánh sáng, soi sáng tâm linh.
Khi rút được lá bài này, lời khuyên dành cho chúng ta là hãy tạm lánh xa sự ồn ào của đám đông. Đây là thời điểm để chiêm nghiệm và phục hồi năng lượng. Một khoảng lặng để ở một mình và nhìn lại. Bạn đã trải qua rất nhiều và thu nạp rất nhiều; giờ là lúc chờ đợi, quan sát và tiêu hoá những gì đã đi qua.
The Hermit còn nhắc ta về sự kiên nhẫn – kiên nhẫn để đi tìm ánh sáng bên trong, kiên nhẫn để chiêm nghiệm lại những điều cũ. Nó giống như cách cơ thể cần thời gian tiêu hoá thức ăn, chuyển hoá thành chất dinh dưỡng hoặc đào thải những gì không còn phù hợp. Cũng như cái cây không thể tưới quá nhiều nước, ta cũng không thể mãi nạp vào mà không để tâm trí được nghỉ ngơi. Sự kiên nhẫn giúp ta nhìn mọi thứ bằng góc nhìn của chính mình và học hỏi từ trải nghiệm đã có.
Thông điệp của The Hermit rất gần với khái niệm “ẩn mình” trong triết học phương Đông. Trước đây mình từng không thích ý niệm “lên núi”, vì nghĩ nếu ai cũng đi tu thì ai sẽ làm việc, ai xây dựng xã hội. Nhưng mãi sau này mình mới hiểu: ẩn mình không phải trốn tránh. Ẩn mình không yếu hèn bởi vì hành không chỉ là tiến lên mà còn là biết khi nào cần dừng. Động không chỉ là sự cử động của thân mà còn là dao động trong tâm.
Ngoại cảnh chỉ là tấm gương phản chiếu nội tâm. Khi tâm còn động thì thân ở đâu cũng rối, dẫn đến những quyết định sai lầm. “Ẩn” không chỉ là đóng cửa và rời xa tiếng ồn bên ngoài, mà còn là đóng lại vọng tâm, khép những cánh cửa cảm xúc xô lệch để mở ra cánh cửa hướng vào bên trong, nơi phần tĩnh lặng nhất trong ta vẫn luôn chờ đợi. Khi ta thôi chạy theo bên ngoài, ta mới thật sự trở về. Và khi ấy, ta mới thực sự bắt đầu sống.
Trải nghiệm The Hermit của mình
Từ nhỏ đến lớn là một đứa hướng nội, mình cũng tự nhận thấy rằng bản thân mình có thể sạc lại năng lượng, thấy vui vẻ, khỏe khắn là khi được ở một mình chứ không phải ở những cuộc vui. Bài học về hạnh phúc xuất phát từ bên trong, mình cũng học được từ giai đoạn covid.
Sự cô độc cũng không phải điều dễ dàng
Sự cô độc đến với mình theo hai cách khác nhau: chủ động và bị động. Có những lúc đó là lựa chọn của chính mình – tránh xa những điều cảm thấy không hợp, tự tạo khoảng lặng để thở. Nhưng cũng có những lúc, dù rất muốn tìm một sự sẻ chia, mình vẫn chẳng thể tìm thấy ai thật sự hiểu được điều mình mang trong lòng. Mỗi người đều có một hành trình rất riêng, và không phải ai cũng có thể hiểu những điều bạn đang làm ở thời điểm bạn đang làm nó. Mãi về sau mình mới nhận ra rằng The Hermit cũng không còn tìm kiếm sự thấu hiểu hay sự công nhận từ bên ngoài nữa. Ông chỉ đơn giản là tiếp tục bước, tiếp tục soi đuốc cho chính mình, để tự bước đi trên hành trình của mình.
Mình cũng tự nhủ: đã chọn con đường nào thì phải chấp nhận cả hoa thơm lẫn sỏi đá, cả những ngày nắng đẹp lẫn những cơn mưa bão. Điều tích cực thì vui vẻ tận hưởng; điều tiêu cực thì học cách chấp nhận. Điều khiến mình nhẹ lòng chính là: sau những lúc không dễ dàng ấy, mình cảm nhận được sự thay đổi trong chính mình – một sự chuyển hóa âm thầm nhưng rõ rệt, như cơn mưa rào mang nguồn sống mới cho mảnh đất cằn cỗi bấy lâu.
Và sau đây là những điều mình học được từ sự đơn độc ấy.
Tận hưởng sự tĩnh lặng
Tâm hồn của chúng ta cũng như mặt hồ, muốn nhìn thấy nhân tâm, đúng với những gì vốn có, thì chúng ta cũng phải để tâm hồn yên tĩnh, phẳng lặng như mặt hồ, không để cho bất cứ một vật gì rơi vào làm khuấy động nó. Có bao giờ chúng ta tự hỏi những điều chúng ta đang cố gắng là do mình thực sự cần, thực sự muốn hay mình chỉ đang bị cuốn theo thế giới bên ngoài. Trong hoàn cảnh ấy chúng ta không thể nào nhận ra chính mình, không thể biết điều gì dành cho mình. Và đó chính là ý nghĩa của những biến cố khiến mình muốn ở một mình, tạm tránh xa những khuấy động bên ngoài để được tĩnh lặng, và đi tìm kiếm câu trả lời “Tôi thực sự là ai? Tôi đến đây làm gì?” trước khi sẵn sàng một hành trình kết nối khác. Để đạt được điều đó, đôi khi chúng ta cần ngắt kết nối, tự trải nghiệm cuộc sống một mình thật lâu và thậm chí tự mình đối mặt với những mặt tối của bản thân mình.
“ Nhân tâm cũng như mặt hồ vậy. Khi bị khuấy động nó sẽ trở nên khó quan sát. Nhưng nếu con tĩnh lăng, câu trả lời sẽ rất rõ ràng”.
“Your mind is like this water, my friend. When it is agitated, it becomes difficult to see. But if you allow it to settle, the answer becomes clear.”
Kungfu Panda 3
Sống vì chính mình – Mình là ai khi không ai nhìn thấy?
Có một chị bạn từng kể với mình về khoảng thời gian chị ấy một mình ở Đài Loan, nơi đầu tiên chị ấy được thực sự “SỐNG”. Chị ấy nói với mình rằng, ở một nơi xa lạ, khi chẳng ai biết mình là ai, sẽ chẳng ai đánh giá mình lệch chuẩn thế nào, không cần phải đóng vai một “good girl hoàn hảo”. Mình có thể thử những điều mà mình thực sự muốn thử và không sợ sự phán xét, hay tâm lý sợ làm bố mẹ, người thân không hài lòng. Bởi ở đây, mình chỉ sống cuộc đời của riêng mình thôi.
Giữa thời kỳ bùng nổ thông tin ngày hôm nay, đôi khi ngồi yên trong bóng tối cũng cũng không phải là điều thoái mái. Rất nhiều lần mình nghe mọi người nói rằng “Người ta đang làm Tiktok, nổi tiếng kiếm bao nhiêu tiền thế kia, sao mình còn ngồi đây?”. Mình công nhận bản thân mình cũng dao động mạnh như con lắc lò xo. Mình cũng cùng được mà, giờ lên Thread nổ một chút. Sự nổi tiếng, sự công nhận, lời tung hô, còn cả tiền bạc nữa ai mà chả thích. Nhưng bên cạnh việc không có vận may và tài năng để trở thành người nổi tiếng nên đành chịu, mình cũng tự hỏi “Bao tiền một mớ bình yên?”.
Gần đây mình lại tự đặt ra cho mình rất nhiều câu hỏi. Nếu như không ai thấy, không ai đánh giá, không ai khen ngợi, và cũng chả được lợi lộc gì liệu mình có làm điều mình nghĩ là tốt nữa không? Đạo đức trong ánh hào quang khi có khán giả, tiếng vỗ tay, thậm chí còn có quyền lợi và tiền nữa, thì thật dễ dàng và ai cũng muốn làm anh hùng. Nhưng đến khi nghe một câu hỏi, “liệu mình còn đứng về lẽ phải không khi điều này mang lại sự cô độc, sự chỉ trích và cả sự nguy hiểm nữa?”. Mình suy nghĩ câu hỏi này rất nhiều, vừa sợ hãi, vừa bất lực.
Mình chỉ có một phép thử, nếu một thành tựu này, niềm vui này, việc tốt này, thành quả này chỉ riêng mình biết thì liệu mình có thấy vui. Mình không post gì lên Instagram hay Facebook nữa. Cứ mỗi lần muốn khoe, mình lại tự hỏi bản thân “mình làm việc này vì điều mình tin là tốt hay vì lời khen, được người khác nhìn thấy?” Sau mấy tháng không vào mạng xã hội, ngoài việc tiết kiệm được nhiều thời gian, đầu óc nạp ít thông tin hơn, mình cảm thấy cuộc sống của mình bình lặng hơn, hơi “nhạt” nhưng lòng mình thấy bình yên khi cho bản thân mình câu trả lời “Mình làm vì điều mình tin là đúng”.
Vun đắp cho tương lai
Mình đã làm gì trong 10 năm FA? 😀 Năm 22 tuổi, mình đã nhủ “Ước mơ chưa thành hiện thực, chưa lấy chồng”, và mình FA đến tận bây giờ.
Giờ nghĩ lại, mình đã có 10 năm ý nghĩa và nhiều trải nghiệm. Sự cô đơn cũng mang lại sự tự do để có thể dành thời gian làm những điều mình muốn và cần đầu tư thời gian. Thời gian apply và chuẩn bị đi học PhD, mình cũng cầu đừng mỗi quan hệ nào tới bởi thân chim một mình bay đã nặng lắm rồi, không muốn có thêm sự vương vấn.
Một mình một khoảng thời gian mình có thể tập trung phát triển bản thân mình, cố gắng trong công việc, thực hiện những dự án cá nhân. Khi tập trung đi làm, nhiều người bảo mình không lo chuyện gia đình, nhưng thực sự mình lo nhiều hơn người ta vẫn nghĩ. Mình nghĩ khi mình có một sự nghiệp vững chắc, kinh tế ổn định thì cuộc sống gia đình sau này cũng sẽ suôn sẻ hơn.
Có 2 cảm giác mà mình rất sợ, đó là một ngày nào đó mình hối tiếc về những điều mình đã bỏ qua chỉ vì bản thân mình chưa cố gắng hết sức. Và cảm giác bị đổ lỗi vì bản thân mình mà người khác không làm được điều họ muốn. Bởi thế, mình không muốn chồng và con mình sau này trong lúc mình tức giận, mất tỉnh táo mà trở thành một lý do để mình đề cao đức hi sinh của bản thân (Vì gia đình, vì con mà mình đã hi sinh. KHÔNG! Trẻ con mới chọn, người lớn có hết). Yêu thương không bao giờ là điều cản bước chúng ta. Mình không muốn những ngày phải đi sớm về khuya để lại gia đình một mình, cũng chẳng muốn ngồi ở nhà và nuối tiếc những gì mình đã bỏ qua vì trước kia không cố gắng. Vậy nên khi còn có thể, mình sẽ tập trung hết khả năng để xây dựng những nền tảng vững vàng cho cuộc sống tương lai và để rồi chăm sóc gia đình với một tình yêu trọn vẹn, không còn đắn đo, nuối tiếc.
Hiểu bản thân trước khi bắt đầu một mối quan hệ và tránh những mối quan hệ độc hại
Nhiều người vẫn nghĩ, một mình đồng nghĩa với cô đơn và rồi họ vội vã đi vào một mối quan hệ chỉ để lấp đầy những khoảng trống của sự cô đơn ấy. Đến một ngày, chúng ta đối mặt với nhiều vấn đề trong cuộc sống hơn, sự bù đắp không còn là một mảnh ghép hoàn hảo nữa, mà nó trở nên xô lệch, méo mó. Có rất nhiều người chia sẻ rằng, cuộc sống gia đình, chăm sóc con cái khiến họ đánh mất chính mình. Nhưng mình vẫn tự hỏi “Liệu trước kia họ đã thực sự tìm thấy bản thân mình chưa?”.
Nói về tình yêu, mình rất thích quan điểm mà mình từng đọc trong cuốn sách của thiền sư Hea Min, rằng hai người đến với nhau không phải như hai mảnh ghép bù đắp cho nhau mà là hai vầng trăng tròn sáng vằng vặc, soi hiếu cho nhau. Họ ở bên nhau với sự thấu hiểu, đủ đẩy, trọn vẹn chứ không phải những vết thương chưa lành và những khoảng trống cần vùi lấp, sẽ không có ai phải đánh mất chính mình vì người kia. Khi ai đó yêu bạn bởi con người ban đầu của bạn, liệu họ còn yêu bạn khi bạn đã đổi thay. Và để tìm ra chính mình, chúng ta cần sự tỉnh lặng để không bị xao động bởi những hỗn loạn bên ngoài.
Cái học cần thiết cho con người là cái học về bản thân
Nguyễn Duy Cần
Nói chung mình cũng không dám bàn luận nhiều về tình yêu, bởi khi nâng cao quan điểm lại nhận về một loạt sự phản đối, không có người yêu lại đi khuyên người khác yêu thế này thế nọ. Nhưng mình chỉ đang đi tìm hiểu chính mình để hiểu mình thực sự cần gì mà thôi. Mình hiểu ra là tại sao chúng ta thường gặp phải những người không phù hợp là bởi chúng ta không hiểu hết bàn thân mình thực sự muốn gì. Đứa trẻ bên trong bạn bị bỏ mặc trong xã hội bận rộn quay cuồng với những mối quan hệ xã hội thực và ảo cùng những cuộc vui kéo dài.
Tình yêu bị thúc ép cho kịp deadline bởi gia đình, bị rẻ rúm bởi những định kiến của xã hội trước sự hào nhoáng của vật chật, và bị bi quan hóa bởi những tin cướp hiếp giết bạn vẫn dễ dàng đọc một ngày lưới mạng xã hội. Chúng ta vội vã bước vào một mối quan hệ bởi chúng ta sợ cô đơn, khi những vết thương chưa được chữa lành. Và theo luật hấp dãn, mây tầng nào gặp gió tầng đấy, bạn sẽ thu hút những người cùng tần số với mình. Trong bạn là sự tổn thương thì bạn sẽ chỉ thu hút về thêm những tổn thương. Thậm chí khi nhận ra, mình không còn hạnh phúc, chúng ta cũng chẳng dám dứt đi vì sợ bị cô đơn một lần nữa, và sợ định kiến cay nghiệt của xã hội. Dù sao thì không gặp ai cũng còn hơn gặp phải người không tốt. Như một “nhà hiền triết” từng nói (câu này nghe hơi bậy nhưng mà thẳng thắn và dễ hiểu): “Không có người yêu như cơm không có thịt, nhưng yêu sai người thì như ăn phải sh.. Liệu bạn có muốn ăn không?”
Sự độc lập, yêu thương và tôn trọng bản thân
Ngoài hiểu bản thân ra, trải nghiệm ở một mình còn cho mình sự độc lập và biết yêu thương bản thân, rằng mình có thể tự nắm trong tay hạnh phúc của chính mình mà không phụ thuộc cảm xúc vào người khác. Sự tự vui cũng rất quan trọng trong cuộc sống đầy biến động này. Chúng ta không thể cứ buồn mãi khi mọi điều xung quanh đã đi vào chu kỳ ảm đạm. Mình nghĩ, khi mình tôn trọng và yêu thương bản thân vô điều kiện, thì người khác mới tôn trọng và yêu thương mình vô điều kiện.
Sự phụ thuộc cảm xúc là khi chúng ta như “người đi ăn xin tình cảm”, đòi hỏi người khác phải quan tâm, phải yêu thương, phải mật ngọt, khi ấy chúng ta mới cảm thấy mình được yêu, mới thấy vui, những gì chúng ta không biết làm thế nào để cung cấp cho chính mình. Khi ấy chúng ta dễ bị thao túng và ép mình ở trong một mới quan hệ độc hại. Sự bám víu ấy không phải tình yêu đích thực.
Học cách làm chủ cảm xúc, tránh lan tỏa những tổn thương cho người khác
Mình và em mình hay nói về những tổn thương trong gia đình. Chúng ta không thể phủ nhận, cuộc sống trong gia đình thiết lập toàn bộ thế giới quan của chúng ta từ nhỏ. Vết thương thể xác sẽ lành, nhưng những vết thương tâm lý thì vẫn dai dẳng ở đó, chỉ bị tạm che đi bởi một hạnh phúc lỏng lẻo có thể dễ dàng lộ ra. Những hành vi tiêu cực, những tổn thương của gia đình sẽ tiếp nối sang nhiều đời sau.
Bạn có bao giờ bị tổn thương bởi những lời mắng mỏ của cha mẹ mình? Bạn có bao giờ bị cấm đoạn không được làm những điều mình thích. Điều đó xuất phát từ tình thương và sự lo lắng, nhưng đôi khi xuất phát cả từ những trải nghiệm không vui mà bố mẹ đã trải qua. Mình thấy có một kịch bản khá độc hại rằng bố mẹ bảo con thay bố mẹ thực hiện ước mơ dang dở. Mình sẽ không như vậy. Mình sẽ tự mình thực hiện ước mơ của mình, và sau đó có thể giúp con mình thực hiện ước mơ của riêng con. Đôi khi sự vững vàng tâm lý, thấu hiểu, chữa lành những tổn thương của mình, xóa đi những cảm xúc tiêu cực, đơn giản chỉ để tránh sự tổn thương mình có thể gây ra cho người khác. Ví dụ, nếu mình không hiểu được giá trị của sự riêng tư thì liệu mình có tôn trọng sự riêng tư của con mình. Việc hiểu bản thân mình cần gì, khi đặt mình vào vai của người khác, mình cũng sẽ phần nào hiểu được để giúp đỡ họ mình cần làm gì. Nhận diện những tổn thương, mình nghĩ điều này cũng rất cần thiết trước khi mình bắt đầu chăm sóc và nuôi dưỡng một em bé, tránh những vòng lặp và tổn thương qua thế hệ.
Sẵn sàng cho vòng quay số phận
“Chúng ta được sinh ra chỉ có một mình và chết đi chỉ có một mình. Ta bước vào thế giới này một mình, và dù ta có được sự đồng hành từ bạn bè, gia đình và những người ta gặp trên đường đời, nhưng vẫn sẽ có những thời điểm ta chỉ có một mình mà thôi. Và dù cho đây là một suy nghĩ đáng sợ, nhưng nếu ta dành riêng chút thời gian cho bản thân để yêu, chấp nhận, nâng niu và hòa giải với con người của chính mình, thì sau cùng ta sẽ học được cách ở một mình mà không cảm thấy cô đơn. Và ta sẽ không phải sống trong sợ hãi nữa…” _ Orson Welles
Tuy vậy, The Hermit không hề kêu gọi chúng ta trốn tránh. Thông điệp của mỗi lá bài chỉ đúng cho một giai đoạn, chứ không thể trở thành cách sống cho cả cuộc đời. The Hermit xuất hiện để nhắc ta tạm dừng lại, nhìn vào bên trong và hiểu mình trước. Nhưng khi tâm đã vững, khi ta đủ tỉnh táo để biết lúc nào nên nhận, lúc nào nên buông, khi nội lực đã được gây dựng lại, thì đó chính là thời điểm để bước tiếp. Khi đã sẵn sàng, chúng ta tự nhiên hòa vào vòng chuyển động của số phận – bánh xe định mệnh trong lá The Wheel of Fortune ở ngay sau đó và tiếp tục hành trình của mình.
Câu hỏi là: bạn có đủ kiên nhẫn để chịu đựng khoảng trống, đủ bình thản để không vội lấp đầy nó bằng tiếng ồn, đủ bản lĩnh để biến mất khi cần và trở lại với sức mạnh lớn hơn khi thời khắc đến.
Kết
Ở một mình, tận hưởng sự tĩnh lặng, bình yên, lắng nghe trái tim và tâm hồn để biết rõ về con đường mình nên đi, người mình thực sự cần ở bên, học những bài học cần thiết cho cuộc sống là khoảng thời gian cần thiết và đòi hỏi nhiều sự kiên nhẫn. Những cảm xúc vụn vặt lộn xộn khi ngôn từ vẫn chưa thể diễn tả hết những điều mình đang nghĩ nên mình sẽ cập nhật bài viết này khi mình sáng tỏ hơn. Mình xin kết lại bài này bằng đoạn trích mình đọc trong cuốn“Tôi tự học” của Thu Giang Nguyễn Duy Cần.
Sống trong xã hội, người ta vì nể nhau mà phải bị bắt buộc sống trong giả dối. Cả một giàn “nghi lễ” giả tạo bắt buộc ta phải dẹp tình cảm ta qua một bên, tỏ vẻ lạnh lùng và cố giữ vẻ trầm lặng bí ẩn. Chẳng những ta không được quyền bộc lộ bản tính của ta, lại còn bị phong tục, tập quán xã hội làm lệch đi và phải thay vào đó bằng những cử động, những cảm tưởng mà xã hội thời thượng chấp nhận, dù trái với tâm cảm của ta. Cái sống phiền phức, nhộn nhịp của đô thị sẽ dễ làm khô héo tình cảm thanh cao của ta. Sống trong cô tịch là dịp hay để mình sống trở lại trong sự thành thực với cõi lòng. Cái đời sống cạnh tranh nhộn nhịp khiến lòng ta khao khát sự sống trong yên tĩnh, thành thực và tự do. Văn hào Andrea Maurois cũng có nói “Dưới cảnh sao trời mênh mông bát ngát, những chuyện vụn vặt phải chìm lần mất hẳn trong bóng tối. Trong sự im lặng ban đêm và sự im lặng của tâm hồn, trên những khoảng bao la man mác của mọi sự phù phiếm vô giá trị đều gạt bỏ hết, và ta có thể xây dựng được những công trình lâu dài. Sự tĩnh mịch không bao giờ làm hèn yếu con người đâu.
Tôi tự học _ Thu Giang Nguyễn Duy Cần
Tham khảo: 9 Reasons Why You Should Spend More Time Alone With Yourself
Cám ơn sự kiên nhẫn của bạn khi bạn đã đọc đến đây. Nếu bạn thấy thú vị và bổ ích hãy chia sẻ với bạn bè và đừng quên theo dõi qua Email để không bỏ lỡ những bài viết mới trên Blog. Bạn có thể để lại bình luận để cho mình biết nội dung nào bạn đang quan tâm, cũng như để lại email để mình gửi cho bạn những tài liệu hữu ích.
Theo dõi Fanpage để nhanh chóng cập nhật bài viết và chia sẻ mới nhất: https://www.facebook.com/Violetstoryblog
- 💎Bạn có thể ủng hộ để Blog được duy trì bằng nhiều hình thức tại Donation
- 📝Những bài viết khác cùng chủ đề trên Blog tại Learning and Growing
- 🔖Youtube: https://www.youtube.com/@phuonganhviolet3617
- 🎨Instagram: https://www.instagram.com/phuong.anh.violet/
- 📚Bookstagram: https://www.instagram.com/vitamin.books/
- 🍀Self-help Instagram: https://www.instagram.com/_smallstepseveryday_/
- 📻 Podcast: https://podcasters.spotify.com/pod/show/smallstepseveryday
- 📽 English blog: www.phuonganhviolet.com
- 💌Email: hi@callmeviolet.com



3 Comments